Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tháng Ngày Ước Hẹn

Tháng Ngày Ước Hẹn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342583

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2583 lượt.

cướp đi bố cậu, lại còn hại ông ấy.” Phong Lan bị anh làm cho rối tung.
Đinh Tiểu Dã nói: “Những việc bố tôi làm vốn chẳng tốt đẹp gì, coi như cô ta chỉ vô ý đẩy thêm một cái… cô ta cũng là người đáng thương. Còn nói đến chuyện cướp bố tôi, trước cô ta, bố tôi còn có người khác nữa, mẹ tôi cũng không tỏ ra trách móc gì cô ta, tại sao tôi phải hận?”
“Gia đình cậu cứ rối tinh cả lên như thế à?” Phong Lan cảm thấy lạ lùng, những chuyện này quả thật quá xa vời với cuộc sống của cô, nghe có vẻ giống phim truyền hình nhiều tập li kì sướt mướt. À mà không, phim bộ ít ra còn có đại chiến giữa các bà vợ, đâu có cùng chung sống hòa bình, thông cảm thấu hiểu như họ.
Đinh Tiểu Dã cầm tay cô đang để cạnh tai xuống, cười nói: “Nếu như tôi nói cho chị biết, mẹ tôi không chỉ biết tới sự tồn tại của các cô gái đó, mà còn chiều ý bố tôi, đưa người đàn bà đó cùng con gái riêng của bà ta về nhà. Con bé đó còn gọi tôi là “anh trai”, bố tôi đối xử rất tốt với nó, thì chị có nghĩ là tôi nói điêu không?”
Lúc này Phong Lan lại không cảm thấy ngạc nhiên nữa, cô đã học được cách dùng ánh mắt “không bình thường” để nhìn Đinh Tiểu Dã và cuộc sống trong quá khứ của anh. Trước đây cô thấy anh là một gã kỳ quặc, dù không giống kẻ xấu nhưng trên người luôn có vẻ “tà khí” hoặc “hoang dã” gì đó rất khó cắt nghĩa. Kể ra anh lớn trong môi trường “hài hòa” như vậy mà không trở thành một kẻ biến thái đã là lành mạnh về cả thể chất và tinh thần lắm rồi.
Cô liền ca ngợi: “Nếu như cậu không phải là đồ lừa đảo thì bố cậu hẳn phải là một sát thủ tình trường. Kể xem, có phải ông đẹp trai bằng cậu nhân đôi không?”
“Tại sao lại “bằng tôi nhân đôi”?” Đinh Tiểu Dã nhếch mép.
“Bởi vì nếu như có người đàn ông trông như cậu thế này, tôi cũng sẽ không cho phép anh ta có người phụ nữ khác bên cạnh, còn nói là phải chấp nhận sự tồn tại của những người đàn bà đó và chung sống với họ ư, không bao giờ!” Phong Lan trợn mắt nói.
Đinh Tiểu Dã đáp: “Thật ra trông bố tôi rất bình thường, tôi giống mẹ nhiều hơn.”
Phong Lan gào lên: “Tôi không tin.”
Đinh Tiểu Dã nhận ra phụ nữ thật sự rất thú vị, câu chuyện lúc trước anh kể toàn là tình tiết li kỳ, cô đều tin răm rắp, đến khi kể tới vấn đề rất nhỏ và chỉ là một chi tiết vụn vặt, rằng bố anh không hề đẹp trai thì cô lại kiên quyết không tin. Phản ứng não bộ của phụ nữ rõ ràng là không bình thường mà.
“Chị không tin, là vì chị và mẹ tôi, với cả Đoàn… à người phụ nữ kia hoàn toàn khác nhau.”
“Phụ nữ là phụ nữ, tình yêu có tính độc quyền tuyệt đối.” Phong Lan kiên quyết bảo vệ quan điểm của mình. “Nếu như mà mẹ cậu thật sự quan tâm để ý đến bố cậu như lời cậu kể thì không thể nào không oán hận chuyện ông có người khác.”
“Tôi đoán là mẹ tôi biết cách nhìn thoáng, sức khỏe của bà lại không tốt. Bố tôi không có người phụ nữ này cũng sẽ có người khác. Hơn nữa bố tôi thực sự có tình cảm với cô ta.” Đinh Tiểu Dã nói.
Phong Lan thấy vẫn chưa thông. “Giống như lãnh đạo đi thị sát tình hình vậy, nói mấy câu “các đồng chí vất vả rồi” rồi quay bước đi hưởng thụ diễm phúc ngất trời của mình, cái đó gọi là “tình cảm thực sự” sao?”
“Ít nhất thì khi chết, họ đã được chôn cùng nhau, đó là nguyện vọng của cả hai người.” Đinh Tiểu Dã lạnh nhạt nói.
Sinh ra không quấn cùng tả, chết đi chôn chung một mộ. Điều này quá đúng là sự gắn bó khăng khít vô cùng cổ tích. Nhưng Phong Lan không thể can tâm làm vậy, nếu có thể chọn lựa, cô thà chọn lúc sống được ngày ngày quấn quýt bên nhau, chứ chết đi rồi quan tâm chi đến việc xương tàn tro tán có được ở cùng nơi hay không.
“Tình yêu của đàn ông và đàn bà quả nhiên hoàn toàn khác xa nhau.” Đây là sự thực mà Phong Lan phải thừa nhận, cô lại nói. “Nếu bố cậu có ngoại hình bình thường thì nhất định phải có gì khác để níu giữ đàn bà, không thì làm sao có thể bảo vệ được chính thất vững chãi, các cô bên ngoài cũng không tranh giành cãi vả gì à?”
“Hoa bướm ở đâu nữa thì tôi không biết, chỉ nói về cô sau này bố tôi mê nhất đó, ông ấy biết rõ chỉ tìm bóng dáng năm xưa của mẹ tôi trên hình hài cô ta, không bao giờ căn vặn về quá khứ, chân thành tận tâm chăm sóc cho cô ta. Ngay cả đứa con cô ta có với người khác từ hồi còn rất trẻ, bố tôi cũng coi như con đẻ của mình. Trong thế giới của chị, những người đàn ông tốt bình thường có mấy người làm được như thế?”
“Nói vậy cũng đúng.” Phong Lan lầm bầm, chung thủy không phải chỉ là cả đời yêu mỗi một người, mà là khi yêu một người thì chỉ tốt với người đó mà thôi. Một ý nghĩ vụt qua trong đầu, cô liền buột miệng thốt ra. “Sau này cậu sẽ không lăng nhăng giống bố cậu chứ? Nếu cũng thế thì tôi phát điên lên mất.”
Cô nói xong, mặt liền đỏ bừng, cứ như thể họ sẽ có cái “sau này” thật vậy! Cô có chút hối tiếc, nhưng dù sao đã nói ra mất rồi thì cứ im lặng đợi xem anh trả lời thế nào.
“Tôi á? Đương nhiên là tôi không giống ông ấy rồi!” Anh cười, ngay cả ánh mắt cũng đầy ý chế giễu. “Không phải vì tôi tốt hơn bố tôi, mà vì tôi từng gặp quá nhiều phụ nữ ngốc nghếch rồi.”
Ánh đèn mờ ảo không sao che nổi khuôn mặt