Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342578
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2578 lượt.
làm gì mà không biết kiểu của mẹ cô, cô chỉ tò mò tại sao Đinh Tiểu Dã vẫn có thể ở lại đây.
Đinh Tiểu Dã giải đáp thắc mắc của cô: “Lương tháng này tôi vẫn chưa lĩnh mà.”
“Vớ vẩn!” Chị cần mẹ cô yêu cầu, quản lý nhà hàng sẽ ngay lập tức thanh toán và cho anh đi ngay. “Nói nhanh lên, cậu làm thế nào mà thuyết phục được mẹ tôi, để tôi còn học tập kinh nghiệm.”
Đinh Tiểu Dã đáp: “Mẹ chị không những khách khí lịch sự, còn thông minh nhanh nhẹn hơn chị nhiều. Bác hỏi tôi cái gì, đương nhiên tôi phải trả lời thành thật cái đấy.”
“Chẳng hạn như không có tình cảm gì với tôi? Cậu thành thật quá đi mà.” Phong Lan mỉa mai nói.
“Chứ chẳng lẽ tôi phải bảo tôi yêu chị đến phát cuồng, rồi quỳ xuống xin bác cho phép à?” Đinh Tiểu Dã cười. “Tôi nói trước rồi, trước mặt bác gái, tôi chỉ nói lời trung thực thôi. Còn một câu rất trung thực khác nữa là: cháu còn ở đây, chị ấy mới tiện nhìn thấy cháu, cháu cũng không làm nổi chuyện xấu. Còn nếu như cháu không làm việc ở nhà hàng của nhà bác nữa thì chưa thể biết chắc được.”
“Cậu vẫn chưa làm việc xấu sao?” Phong Lan cắn môi nói. Cô tin lời anh, đây là cách duy nhất có thể khiến mẹ cô sợ, nhưng cô vẫn băn khoăn. “Tại sao cậu không đi? Đừng có bảo là vì cậu không tìm được công việc nào tốt hơn ở chỗ tôi nhé.”
Lúm đồng tiền của Đinh Tiểu Dã lại hiện rõ. “Nhưng tôi không thể tìm ra bà chủ nào ngốc hơn! Tôi phát hiện ra “phúc lợi” của nhà hàng chị rất được.” Anh trơ trẽn không biết ngượng nhìn Phong Lan đỏ bừng mặt, lại cười nói tiếp. “Cho dù chị để tôi lừa nhưng giờ cả người cả tiền đều chưa đến tay, sao tôi nỡ bỏ cuộc giữa chừng chứ?”
“Cũng đúng.” Phong Lan gật đầu.
“Mẹ chị tha cho chị nhanh thế à?” Đinh Tiểu Dã tò mò hỏi.
Phong Lan đáp: “Tôi lấy chuyện Lương Sơn Bá – Chúc Anh Đài với cả Romeo – Juliet ra dọa mẹ tôi.”
“Bác cũng tin à?”
“Sao không tin? Cậu nghĩ là ép tôi quá thì tôi không dám làm sao?” Phong Lan vòng tay làm gối đỡ sau gáy, quay sang nhìn anh, nói. “Nếu như tôi thực lòng yêu thích một người, tôi sẽ không vì chuyện đó mà phản kháng hay bất hiếu với bố mẹ tôi. Nói cho cùng bố mẹ đều vì thương tôi cả, cho dù cuối cùng có như thế nào, đều sẽ tha thứ cho tôi. Cái tôi sợ là khi tôi đánh cược tất cả, đối phương lại là người quay lưng rời bỏ tôi sớm nhất.”
Đinh Tiểu Dã nói: “Thế thì chị phải dụi mắt nhìn cho rõ, công việc của tôi không bao gồm biến thành bướm và uống thuốc độc.”
Tôi biết trước là cậu sẽ nói thế mà. Trong lòng Phong Lan nghĩ như thế nhưng lại nói với anh. “Nếu như mẹ tôi có nói gì khó nghe cậu, thì hãy nghĩ đến đưa con gái ngốc nghếch này của bà mà đừng giận bà nhé.”
“Đương nhiên.”
“Thật không?”
Đinh Tiểu Dã nhìn Phong Lan, nói: “Những gì bác nói không hạ gục được tôi đâu. Mẹ thương con chẳng phải là chuyện bình thường nhất trên đời hay sao? Hổ báo cũng bảo vệ con mình. Lúc tôi gặp bác, tôi nhớ đến mẹ tôi. Nếu như mẹ tôi vẫn còn sống, để bảo vệ tôi, mẹ tôi cũng chẳng ngại làm tổn hại đến người khác.”
Phong Lan chưa bao giờ nghe thấy Đinh Tiểu Dã chủ động nhắc đến mẹ anh, hoặc bất kì ai khác trong nhà. Cô tò mò tất cả mọi thứ về anh.
“Mẹ cậu mất bao lâu rồi? Bà ấy là người như thế nào?” Phong Lan hỏi.
Đinh Tiểu Dã trả lời: “Là một mỹ nhân.”
Phong Lan không hề nghi ngờ điều này, mẹ có xinh đẹp hay không, nhìn con cái thế nào là biết ngay. Đinh Tiểu Dã trông chẳng có nét gì mềm mại, nên Phong Lan không thể tưởng tượng ra phiên bản nữ của anh trông sẽ như thế nào, nhưng người mà có đôi môi, đôi mắt, có sống mũi, chiếc cằm kia thì không thể nào mà xấu nổi.
Cô vờ như không để ý lắm. “Tôi có thể hiểu được điều này, người mẹ nào trong mắt con mình cũng đều là đại mỹ nhân cả.”
Đinh Tiểu Dã lại nói: Đẹp hay không do miệng tôi nói ra thì đâu có ăn thua. Tôi kể cho chị hay nhé, bà ngoại tôi là người Kazakhstan, nghe kể khi còn trẻ, bà là một bông hoa của vùng Sát Nhĩ Đức Ni. Khi đó họ rất ít kết hôn với người ngoại tộc, năm mười tám tuổi bà ngoại tôi đi theo một người đàn ông người Hán lên núi thu mua nguyên liệu làm thuốc, trốn khỏi gia đình, từ đó không bao giờ trở về nhà nữa… Người đàn ông đó chính là ông ngoại tôi.”
Phong Lan cảm thấy hình như có điểm gì đó không ổn, nếu đúng theo như những gì Đinh Tiểu Dã kể thì bà ngoại của anh không bao giờ quay về quê nhà nữa, tức là từ đời mẹ anh trở đi thì đều sinh ra và lớn lên ở nơi khác, thế tại sao anh lại có thể quay về quê đi chăn ngựa, trồng hoa bối mẫu? dღđ☆L☆qღđ Chuyện này không phù hợp với tiến trình cuộc sống của một người bình thường. Nhưng cô không muốn cắt ngang câu chuyện của Đinh Tiểu Dã, anh sẵn lòng kể với cô về người thân của mình, theo như cô nghĩ thì đã là một bước tiến hiếm có trong quan hệ giữa hai người rồi, và cũng là một bất ngờ thú vị.
“Người dân tộc Kazakhstan thuần chủng có ngoại hình rất khác với người Hán, mẹ tôi đại loại là điển hình của việc kết hợp và dung hòa được nhưng nét đẹp của cả hai huyết thống. Bà không được học hành mấy, cũng không thích trang điểm như chị, nhưng bà là một mỹ nhân, điều đó là ấn tượng chung củ