Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342605
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2605 lượt.
cạnh khung cửa sổ xâu hạt cườm kết thành hình con thỏ.
Sau khi xác định thoát khỏi Đàm Thiếu Thành, anh quay lại nơi này. Thoáng chốc mà đã bảy năm, chiếc chìa khóa hoen gỉ mãi không mở được ổ khóa cửa, khi cửa nhận chìa rồi mở ra, anh có phần sững sờ.
Ngôi nhà này là nơi anh và mẹ anh từng ở, cũng là thứ duy nhất còn lại thuộc về anh sau biến cố đó.
Chạy trốn là kỹ năng điêu luyện của Đinh Tiểu Dã, anh hiểu rất rõ đây không hề là một nơi dung thân an toàn. Anh chỉ biết nơi này mình có thể tạm thời nhận ra mình là ai, nhưng kết quả lại khiến anh thất vọng. Khi anh nhen lửa đốt tấm ảnh cũ của “Đinh Tiểu Dã” đi, nhìn ngọn lửa nuốt lấy gương mặt xa lạ kia thì đó là lần đầu tiên kể từ khi trở lại, anh thực sự ý thức được mình không phải là “Đinh Tiểu Dã”, nhưng cái tên “Thôi Đình” với anh cũng không kém phần xa lạ.
Anh rơi vào một nút thắt không có mối gỡ - không muốn bị Phong Lan biết chuyện, cho nên phải rời xa cô để tiếp tục chạy trốn. Thế nhưng sau khi xa rời cô thì việc chạy trốn đâu còn ý nghĩa gì.
“Em nghe Khang Khang bảo, hình như chị Phong Lan đau khổ lắm.” Thôi Yên có vẻ đoán ra nguồn gốc xuất xứ của quyển sách và quả táo.
Đinh Tiểu Dã đương nhiên biết Phong Lan bị tổn thương nặng nề thế nào, không cần ai nhắc nhở anh điều đó. Hôm đó, anh ở trong đám đông, nhìn cô khuôn mặt đẫm lệ đi qua cầu vượt. Phong Lan đang đi tìm anh, cho dù cô nhất quyết không thừa nhận điều đó.
“Anh cũng khổ tâm như vậy. Tại sao không nói cho chị ấy biết sự thật?” Thôi Yên hỏi.
“Để cô ấy biết cô ấy yêu phải một tội phạm trốn truy nã ư?” Đinh Tiểu Dã cúi đầu hỏi Thôi Yên. “Đối với phụ nữ, chuyện đó có dễ chấp nhận hơn so với bị một thằng đểu lừa đảo không?”
Thôi Yên cũng có chút hoang mang, nhưng cô suy nghĩ mông lung một chút rồi nói: “Em nói thì không chính xác. Câu hỏi này phải để chị Phong Lan trả lời.”
“Anh không muốn ép cô ấy phải chọn lựa giữa đau khổ và rất đau khổ.”
“Cho nên anh chọn hộ chị ấy cách mà anh cho là tốt hơn?” Dưới những tia nắng yếu ớt của buổi chiều tà, đôi mắt Thôi Yên rực sáng. “Con người em khá là ích kỷ. Em cho rằng trong tình yêu, cao thượng chẳng có ý nghĩa gì hết, chuyện gì anh cũng giữ trong lòng, nhưng anh đau khổ, cũng không đổi lấy được hạnh phúc cho chị ấy. Anh thấy mẹ em rồi đấy, mẹ yêu Tăng Phi đến thế, bảo vệ Tăng Phi đến thế, bố anh lần đó tỏ ý nghi ngờ, mẹ đã lấy cả mạng sống của mình để bảo vệ Tăng Phi. Kết quả thì sao? Tăng Phi nói không hề biết đến tình cảm của mẹ em! Tăng Phi lừa dối sao? Cũng không phải. Bởi vì mẹ em chưa bao giờ tự mình nói ra, cho nên Tăng Phi cứ thản nhiên mà ù ù cạc cạc như thế.”
“Thế Tăng Phi với mẹ em thật ra…” Đinh Tiểu Dã càng nghe càng thấy rối tinh. Những chuyện tình cảm trúc trắc không phải là sở trường của anh.
“Em không dám nói là Tăng Phi từng yêu mẹ em, nhưng không thể không có một chút tơ tình, nếu không hồi đó đến giờ anh ấy đã không tự đối xử với bản thân như vậy. Nếu như ngày từ lúc bắt đầu, mẹ em thể hiện rõ ràng tình cảm của mình ra, có thể tất cả sẽ khác đi. Cho dù hai người không thể đến với nhau, ít ra Tăng Phi cũng không lợi dụng tình cảm của mẹ em để đạt được mục đích riêng của mình. Có những chuyện, anh phải nói ra, lúc đó hoặc là có hy vọng, hoặc là không; còn nếu anh không nói thì sẽ không có gì hết.”
“Hy vọng?” Bản thân Đinh Tiểu Dã không dám tin hai từ này vẫn có thể liên quan đến mình.
Thôi Yên nói: “Đau khổ hay là rất đau khổ, anh không thể quyết định thay chị Phong Lan được. Anh đã bỏ chị ấy thì đừng chần chừ nữa, đi ngay đi; còn nếu như anh không thể bỏ nổi thì tự mình đi nói sự thật với chị ấy,nếu chị ấy không thể chấp nhận thì có đau đớn đến mấy vẫn cảm thấy thoải mái. Đừng nghĩ rằng đất đối với người khác là tốt thì người ta có quyền được chế thẳng cẳng.”
Trước khi ra về, Thôi Yên để lại cho Đinh Tiểu Dã một ít tiền mặt, đó gần như là tất cả số tiền tiết kiệm của cô.
Buổi chiều, khi cô vừa về đến trường thì nhận được điện thoại của Tăng Phi, ở đầu dây bên kia, anh nhẹ nhàng hỏi cô tại sao bỗng nhiên lại cần dùng đến một khoản tiền không nhỏ để làm gì.
Thôi Yên chỉ là một sinh viên, tiền của cô ngoài phong bao lì xì bố mẹ nuôi cho mấy năm nay thì phần lớn đều đến từ Tăng Phi. Thẻ ngân hàng cũng là Tăng Phi mở cho cô, nếu trong tài khoản có thay đổi thì anh sẽ lập tức nhận được tin nhắn. Tăng Phi không thấy vấn đề gì khi Thôi Yên chi tiêu tiền bạc, nhưng cô lâu nay đều rất tiết kiệm, chưa từng có khoản chi lớn nào, vì mọi chi phí sinh hoạt của cô đều do anh trả hết.
Thôi Yên trả lời: “Gia đình bạn học có việc gấp, cháu cho bạn vay một ít tiền.”
“À hóa ra là vậy.”
Tăng Phi không nói thêm gì nữa nhưng Thôi Yên biết anh kì thực không tin, chỉ là không muốn bộc lộ sự nghi ngờ quá rõ ràng.
Lâu này mỗi lần Thôi Yên có bạn trai mới, Tăng Phi đều bằng cách này hay cách khác dò hỏi thông tin của người đó, nhưng sau lần anh bắt gặp Thôi Yên đứng cùng Đinh Tiểu Dã thì không hề đả động đến Đinh Tiểu Dã một câu, điều này càng khiến Thôi Yên ý thức được anh đã có ý nghi ngờ. Cô