Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342596
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2596 lượt.
ràng, cô không phải là đối tượng để mang theo rồi đùa cợt dễ dãi. Mọi người hôm nay đa phần đều là bạn bè thân thiết lâu năm, cũng là người tử tế, vui đùa đều có điểm dừng… Chỉ trừ ông bạn họ Vương ngồi bên cạnh Thôi Yên.
Tăng Phi và Ngô Giang nói với nhau về việc chuẩn bị cho đám cưới, một hồi sau quay lại, Thôi Yên đã chuyện trò rôm rả với “chú Vương” ngồi bên cạnh.
Tăng Phi giật mình. Cô tiểu hồ ly Thôi Yên này trong đám đông luôn biết cách nhanh chóng tìm được đối thủ dễ dàng hạ đòn nhất. Trong số bạn bè của anh, ngoài Ngô Giang sắp sửa tái hôn không tính, độc thân chỉ còn mỗi mình cậu Trương và cậu Vương.
Cậu Trương mồm mép liến láu, trên thực tế rất giỏi nhận biết người qua chuyện trò và tướng mạo. Còn Vương… Tăng Phi quen biết anh ta đã nhiều năm, anh ta là một người chân thật, rất hào phóng với bạn bè, duy có chuyện nam nữ thì khả năng hơi kém, năm kia đã ly hôn vợ cũng vì chuyện này. Thôi Yên trẻ trung nhỏ nhẹ gặp ngay chú Vương đang trống vắng, cộng thêm việc trong lòng cô cũng có tính toán, chẳng biết vô tình hay cố ý khuấy đảo lên, nói cười thỏ thẻ ngọt ngào, như thể chiếc lông vũ bay lượn trên đầu “chú Vương”, làm sao mà không khỏi khiến người ta ngứa ngáy phát điên?
Trong lúc trò chuyện với Ngô Giang, Tăng Phi đã nghe thấy A Vương hỏi dò về gia cảnh Thôi Yên. Thôi Yên nửa đùa nửa thật nói mình là cháu họ xa của Tăng Phi, mẹ đã mất, bố đẻ không ở đâu, được nhà Tăng Phi nhận về nuôi.
“Chú Vương” thấy một cô gái trẻ ngọt ngào, xinh đẹp như vậy, hóa ra lại mồ côi, vừa ngạc nhiên vừa thương cảm, một lần nữa khẳng định quan hệ cậu cháu giữa Tăng Phi và Thôi Yên, sự ngờ vực trong lòng cũng bớt đi, liền gắp thức ăn, rót trà, hỏi han ân cần, chăm sóc tận tình.
Tăng Phi đã uống khá nhiều rượu, đang định ăn chút thức ăn, chợt nghe tiếng “chú Vương” ngồi không xa anh thở dài thương cảm Thôi Yên có tuổi thơ bất hạnh, cất tiếng rủa bố đẻ Thôi Yên là người xấu.
Thôi Yên nói: “Chú Vương đọc tiểu thuyết Kim Dung chưa? Kỉ Hiểu Phù đặt tên cho con gái là Dương Bất Hối. Nếu như cứ đặt tên theo cách đó thì tên của cháu chắc sẽ là “Rất Hối Hận”.”
“Cái con bé này, khổ thân quá…”
Ngô Giang ngồi cách đó hai ghế cũng nghe thấy, cười rồi nói xen vào: “Ông Vương này, ông đọc Ỷ thiên đồ long ký chưa? Dương Bất Hối sau này lại lấy Ân Lê Đình đấy.”
A Vương không hiểu ý Ngô Giang định nói, cười bảo: “Đọc từ lâu lắm rồi, quên gần hết cả, hôm nay về phải tìm sách để xem lại cho kĩ. Thôi Yên à, cháu có bộ này không, hay là cháu cho chú Vương mượn đi…”
Tăng Phi tự rót cho mình một ly rượu, nét mặt tỉnh bơ, nói: “Không phải mất công thế đâu, để tôi kể cho ông nghe nhé. Ân Lê Đình lấy Dương Bất Hối, bởi vì anh ta bị tàn phế.”
Thôi Yên lừ mắt nhìn Tăng Phi. “Cậu nói chuyện ngày càng giống chị Phong Lan rồi đấy, thảo nào người ta lại gán ghép hai người với nhau.”
Cô lại quay đầu sang đàm luận với “chú Vương” của cô về các tình tiết trong cuốn truyện. Tăng Phi nghe thấy Thôi Yên nhắc đến Phong Lan kiểu đó, biết ngay là cô cố tình, trong lòng nhất thời không thể thích nghi. Từ trước đến nay, người luôn khó chịu trước việc ai đó nhắc nhở và nhận xét chuyện Tăng Phi với Phong Lan không phải chính là cô sao?
Anh quay sang Ngô Giang, gạ chạm ly, Ngô Giang cười nhếch mép.
Tăng Phi tự mình độc ẩm một ly.
Cạnh đó, “chú Vương” và Thôi Yen tán chuyện với nhau càng lúc càng tâm đầu ý hợp, A Vương lấy điện thoại ra, xin số điện thoại của Thôi Yên. Thôi Yên liếc nhìn Tăng Phi, anh đang ghé anh phía Ngô Giang nói chuyện.
“Chú Trương” ở phía đối diện bỗng cười rồi nói với mọi người: “Các ông nhìn ông Vương kìa, có phải sau định làm cháu rể của Tăng Phi không?”
Thôi Yên đỏ bừng mặt, nói: “Chú Trương sao lại đùa thế ạ!”
“Chú Vương” không cự nự gì cả, quay sang đùa với Tăng Phi: “Có chuyện gì lạ đâu! Phù sa sao để chạy ra ruộng ngoài, Tăng Phi sau này cũng phải “tốt bụng” với tôi đấy nhé!”
Anh ta nói xong thì tự cười, không ngờ Tăng Phi lại đẩy ghế đứng dậy, làm bàn ăn cũng rung theo.
“Tôi thấy ông uống say rồi đấy!” Tăng Phi lớn tiếng.
Ngô Giang giữ mấy chiếc ly chực đổ trước mặt, vội vàng đứng lên kéo tay Tăng Phi, nói giọng dàn hòa: “Ông Vương có uống hơi nhiều thật, cậu cũng thế. Mọi người uống vừa phải thôi, đừng làm cô cháu gái sợ chứ.”
Tăng Phi hồi trẻ ương ngạnh bướng bỉnh, tính tình nóng nảy, mấy năm gần đây đã trầm xuống rất nhiều. “Chú Vương” thực sự cũng không ngờ mình lại đùa đến mức này, bối rối gãi đầu gãi tai, nâng ly nói với Tăng Phi: “Đúng rồi, đúng rồi, uống nhiều rồi, uống nhiều rồi. Tửu lượng của tôi ông còn lạ gì, đều là rượu nói cả mà, nói đùa quá lời, ông đừng để bụng nhé, tôi tự phạt ba ly.”
Vẻ mặt Tăng Phi dịu lại một chút, uống cùng với A Vượng một ly, trước sự xoa dịu của mọi người đành cười cho qua.
Uống xong ly rượu, Tăng Phi tuyên bố đã say, phải đi rửa mặt. Anh vừa ra khỏi phòng VIP, Thôi Yên cũng đi theo ra ngoài.
“Tăng Phi không làm sao chứ?” Chú Vương vẫn còn băn khoăn. “Cậu ấy uống nhiều thật à? Hay là tôi đi xem cậu ấy có làm sao không