Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tháng Ngày Ước Hẹn

Tháng Ngày Ước Hẹn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342592

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2592 lượt.

, xoa dịu cậu ấy chút?”
Ngô Giang ấn anh ta đang định nhổm dậy xuống lại ghế, cười bảo: “Tôi phải nói thế nào ông mới hiểu đây? Ngồi yên đấy uống rượu của ông đi!”
Tăng Phi từ nhà vệ sinh đi ra, suýt nữa thì va phải Thôi Yên đứng ở cửa. Anh mắng: “Con gái con đứa, ai dạy cháu đứng ở cửa phòng vệ sinh nam nhìn ngang ngó dọc hả!”
Thôi Yên cười hì hì, trả lời: “Cháu sợ cậu uống say, lỡ xảy ra chuyện gì, cháu còn đỡ cậu.”
“Cháu đừng có đâm dao sau lưng cậu là được.” Tăng Phi nghiêm mặt định đi, Thôi Yên từ đằng sau kéo tay áo anh, nói: “Đừng vội! Cậu nói, Ân Lê Đình bị tàn tật sao?”
Tăng Phi bực dọc trả lời: “Đừng có lèm bèm với cậu. Cháu định nói gì chẳng lẽ cậu không biết sao?”
Anh giơ tay lau vệt nước còn dính trên mặt.
“Cậu đi rửa mặt thật à?” Thôi Yên xông tới, Tăng Phi ngần ngại né ra, cô lấy ngón tay gạt giọt nước dưới cằm của Tăng Phi đi. Tăng Phi nhìn quanh bốn phía, mau mà không có ai, lại định giáo huấn cô không biết phân định lớn bé, Thôi Yên đã vội nói trước anh: “Cậu cáu rồi ạ? Tại sao lại cáu cháu với chú Vương?”
Từ “chú Vương” cô nói ra, Tăng Phi nghe rất chướng tai.
“Cháu còn biết người ta là bậc “chú “ à? Cậu cảnh cáo cháu, đừng có dễ dãi quá!”
“Cháu có làm gì sai đâu? Chú ấy chú ý đến cháu, cũng là lỗi của cháu à?”
“Cháu không cho người ta cơ hội thì người ta tự nhiên lại thế à? Con gái phải biết tự trọng!”
“Tại sao cháu không tự trọng?” Thôi Yên cũng lên cơn. “Chú ấy hiện nay không có vợ đúng không? Chuyện này hai bên tình nguyện, pháp luật cũng không can thiệp được, cậu lại càng không! Cậu không thích cháu, còn không cho phép người khác thích sao? Cháu hẹn hò với người trẻ tuổi, cậu mắng người ta không đáng tin, cháu gặp người nhiều tuổi, cậu lại không chịu nổi!”
“Chú Vương còn lớn hơn cậu một tuổi!” Tăng Phi cười khẩy.
“Thế thì có làm sao? Từ bé cháu đã không có bố, nên cháu có phức cảm tình yêu phụ tử thì lạ lắm à? Nếu không trước đây tại sao cháu cứ bám riết lấy cậu? Cháu có thể thích cậu thì tại sao không được thích chú ấy?” Thôi Yên nhìn thấy một cô nhân viên quét dọn cầm chổi lau đi từ nhà vệ sinh ra, bèn túm ngay lấy cô ấy, hỏi: “Cô ơi, cháu hỏi cô nhé, phụ nữ mà lấy đàn ông hơn mình mười lăm tuổi thì có phải là chuyện rất bình thường không?”
Cô nhân viên vệ sinh nhìn Thôi Yên rồi lại nhìn Tăng Phi, vô tư nói: “Nếu đàn ông giàu có thì là chuyện bình thường.”
“Cậu nghe rõ chưa?” Thôi Yên cười đắc thắng. “Chú Vương có giàu không? Chú ấy làm xây dựng phải không? Bạn của cậu làm sao mà nghèo nổi? Cháu với chú ấy cùng nhau thì liệu có tệ hơn ở lại bên cậu không?”
Tăng Phi đợi đến khi cô quét dọn đã đi xa mới lạnh lùng nói: “Vớ vẩn! Cháu tưởng chú Vương là trẻ con à? Người ta không ngốc như cháu đâu. Con gái tầm như cháu thế này, chỉ riêng số cậu nhìn thấy cậu ta đưa đi thế đã không đến mười thì cũng nửa tá. Cháu tưởng cậu ta sẽ lấy cháu à? Khéo tưởng tượng! Chẳng qua cậu ta thấy cháu trẻ trung xinh xắn nên cợt nhả mà thôi, ăn no lau mép xong là hết trách nhiệm.”d♡iễn‿đàn‿l♡ê‿quý‿đ♡ôn
Thôi Yên mắt hoe đỏ, nói: “Cậu cũng như thế sao?”
Tăng Phi sững người. “Làm sao cậu có thể giống cậu ta được? Cậu đối với cháu…”
“Cậu giữ cháu ở bên, chẳng phải là lợi dụng cháu để an ủi cho cảm giác tội lỗi trong lòng cậu sao? Khi cậu nhìn cháu không nghĩ đến mẹ cháu sao? Cháu trẻ hơn bà ấy, trong sáng hơn bà ấy, nghe lời hơn bà ấy. Mọi người đều cho rằng cậu là bậc cha chú của cháu, cậu lấy tư cách này để làm bình phong nên chẳng ai cảm thấy sai trái cả, mọi người đều khen cậu là người tốt, còn trong đầu cậu nghĩ gì chẳng ai biết được.”
“Im miệng! Cháu có biết là cháu đang nói gì không?” Sắc mặt Tăng Phi tái mét, anh không dám tin người anh cho rằng mình hiểu rõ như lòng bàn tay là Thôi Yên lại có thể nói ra những lời này.
Trong giây lát, Thôi Yên ngỡ rằng Tăng Phi sẽ cho cô một cái tác, giống như anh đã đánh lên người Tĩnh Lâm lúc chết đi rồi. Mắt ướt đẫm, cô nói: “Cậu trách cháu đã nghĩ xấu về cậu sao? Không chỉ có thế mà còn nhiều nữa. Tăng Phi, miệng cậu lúc nào cũng nói coi cháu như người thân, làm bộ đẩy cháu ra ngoài để cháu tìm một người yêu trẻ trung thích hợp, cháu chưa làm gì, cậu đã nghĩ cách nhúng tay vào, từ đầu đến cuối chẳng có ai thích hợp hết, chỉ có mỗi cậu là tốt nhất với cháu. Cậu không chạm vào cháu nên chẳng cần chịu trách nhiệm. Nhưng cậu đã thật lòng nghĩ cho cháu chưa? Cháu cần người như thế nào, muốn cuộc sống ra sao? Tính ở hữu về mặt tinh thần của cậu chẳng cao thượng hơn chú Vương chút nào đâu!”
Tăng Phi không muốn nhìn bản thân mình phản chiếu trong đôi mắt Thôi Yên, trong lòng anh biết rõ bộ dạng anh bây giờ chắc hẳn rất dữ dằn. Anh đã đánh giá thấp Thôi Yên, lời nói của cô giống như hàng ngàn mũi kim bay đến khiến anh không có chỗ nào để nấp, từng câu từng chữ đều đánh trúng huyệt đạo yếu ớt nhất của anh. Anh cảm giác mười mươi rằng sự thật không giống như cô nói, ít nhất không hoàn toàn là như vậy, tuy nhiên trong phép ngụy biện và tấn công vòng vo rồi xoáy vào chỗ bế tắc, anh không phải là đối thủ của Th


Snack's 1967