Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341379
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1379 lượt.
>Sáng thứ hai, Thang Viên đem một tờ giấy giao cho trưởng phòng. Trưởng phòng cúi đầu xem sau đó ngẩng đầu khó tin nói: “Thang Viên, em thật sự muốn làm như thế sao?”
Thang Viên không chút do dự gật đầu: “Trưởng phòng, đây là kết quả sau khi em đã suy nghĩ kĩ càng.”
“Em đã quyết định thì chị cũng không nhiều lời nữa, chị sẽ đưa tờ đơn này của em chuyển sang phòng nhân sự.” Trưởng phòng thở dài, vẫy vẫy tay, ý bảo Thang Viên rời đi. Vốn, cô nghĩ rằng Thang Viên rất có tiền đồ, còn muốn bồi dưỡng cô thật tốt, không nghĩ tới...ai!
Thang Viên trở về vị trí của mình, dọc đường đi vẫn là ánh mắt ái muội của các đồng nghiệp cùng ánh mắt tràn ngập địch ý của Triệu Tuệ nhìn mình, cô nở ra một nụ cười thật tươi. Ở đây cô ngây ngốc đủ rồi.
Thoải mái
Có lẽ là nhận ra Thang Viên thay đổi thái độ, có lẽ là cảm thấy có được một cơ hội có thể lợi dụng, chủ nhật Quý Vân Phong lại hẹn Thang Viên ra ngoài, Thang Viên tránh né anh còn không kịp, huống chi đã hẹn gặp hai tuần liên tục. Ai ngờ ngay tại một khắc Thang Viên muốn cúp điện thoại kia, Quý Vân Phong vậy mà nói muốn tới nhà đón cô, Thang Viên không tránh được, đành phải hỏi rõ địa điểm, tùy tiện mặc một bộ quần áo rồi đi ra.
Dọc đường đi, Thang Viên rất tức giận, cô thật sự không hiểu vì sao Quý Vân Phong lại chấp niệm với cô nhiều như vậy, cho dù kiếp trước anh ta cũng không quấn quýt làm phiền cô như vậy, quả thực giống như kẹo kéo muốn bỏ cũng không xong!
“Thang Viên, ở đây!” Thang Viên xuống xe liền nhìn thấy Quý Vân Phong đang đứng ở cửa sân trượt băng, anh mặc áo dạ bành tô màu đen, dáng người thon dài cao ngất, đang vẫy tay với cô, vẻ mặt chân thành tha thiết mà vui sướng. Thang Viên yên lặng thở dài, bọn họ rốt cuộc không thể quay trở về đoạn thời gian đơn thuần kia. Cô vẫn chưa đi đến bên người Quý Vân Phong, anh ta đã niềm nở nói: “Thang Viên, muốn trượt băng không? Sân bãi ở đây rất tốt.”
“Được.” Thang Viên gật gật đầu, còn nhớ rõ khi đó, bởi vì anh ta thích trượt băng nên cô mới đi học, tuy nói đã trải qua hai kiếp, nhưng khi còn học đại học, lúc tâm trạng không được tốt cô từng học lại, cho nên trượt băng căn bản không thể làm khó cô.
“A! Em cũng thích trượt băng sao?” Quý Vân Phong vui vẻ nhìn Thang Viên, thật không ngờ bọn họ còn có chung sở thích! Ngoài dự đoán, Thang Viên lắc lắc đầu, tuy nhiên vẫn là bộ dáng im lặng, trong mắt mang theo chút yên lặng: “Tôi không thích trượt băng, tuyệt không thích.”
Thang Viên cúi đầu gật gật, ngàn không nên vạn không nên, đều do chính cô không đủ kiên quyết. Nhưng may là, không lâu nữa cô sẽ rời khỏi đây. Nếu không có bất ngờ gì xảy ra, đây sẽ lần cuối cùng bọn họ đi ra ngoài, cô tuyệt không muốn tiếp xúc với anh, nếu trốn không thoát, thì cô sẽ bỏ chạy. Công ty không có ai thân thiết cô tuyệt không lưu luyến, huống hồ, cô lo lắng cho mọi người ở thành phố R, ba mẹ cô, còn có...Viên Tiêu.
Nghĩ tới đây cô bỗng nở nụ cười, một người lớn như vậy bị gục ngã, ai còn muốn trải qua đau đớn đó thêm một lần nữa? Cô đã không còn tinh lực để mạo hiểm thêm lần nữa, vẫn nên đi đường mình tốt hơn.
Thang Viên ngã bị thương không nặng lắm, nhưng cô biết, xước da là chắc chắn, chỉ là mùa đông kiểm tra hơi khó, cô cũng không muốn vì chút việc nhỏ đó mà đi bệnh viện, nhưng chuyện này vừa may là một cái cớ, có thể để cô hủy bỏ buổi hẹn ngày hôm nay. Quý Vân Phong nhìn dáng vẻ khập khiễng của Thang Viên liền biết kế hoạch ngày hôm nay khẳng định là như bong bóng xà phòng rồi., nhưng so với cô, tất cả đều không quan trọng, cho nên ngay tại lúc cô muốn về nhà anh gần như là đồng ý ngay lập tức, hơn nữa còn đưa Thang Viên đến tận cửa nhà. Trước lạ sau quen, Quý Vân Phong vô cùng trôi chảy lái xe tới dưới lầu nhà Thang Viên.
Mà ngay tại khi Thang Viên lên kế hoạch cho bản thân mình, ở thành phố R xa xa, Viên Tiêu đã lấy được thắng lợi quyết định.
Sau khi Viên Sanh lấy được mảnh đất ở thành Tây kia liền truyền đến rất nhiều tin tức báo điềm xấu, trước là cao ốc đang thi công bỗng dưng sụp xuống, sau lại là công nhân thấy cái gọi là “quỷ ảnh”, khiến lòng người hoảng sợ, sau cùng không biết thế nào tin tức lại truyền tới tai Bạch lão gia tử, Bạch lão gia tử kinh hãi, đặc biệt tìm một thầy xem phong thủy tới nhìn một phen, kết quả thầy phong thủy vẻ mặt nghiêm túc nói với Bạch lão gia tử mau chóng đem mảnh đất này bán ra ngoài, càng nhanh càng tốt, còn lại cho dù Bạch lão gia tử có hỏi như thế nào cũng không chịu nói.
Bạch lão gia tử gọi Viên Sanh tới muốn hắn mau chóng bán mảnh đất kia đi, không ngờ tìm khắp nơi cũng không thấy Viên Sanh, sau cùng rất không dễ dàng tìm được hắn đang say túy lúy tại một hộp đêm hắn thường xuyên ra vào. Bạch lão gia tử trong cơn giận dữ trực tiếp đá Viên Sanh ra khỏi cửa lớn, đá đến nhà họ Viên cho Bạch Nhiễm Nhiễm dạy dỗ lại con trai mình thật tốt.
Còn về mảnh đất Thành Tây kia, Bạch lão gia tử bán giá thấp hơn gần một nửa cho một công ty mới của nhà họ Văn. Đương lúc Bạch lão gia tử đang thoải mái không thôi vì