Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341381
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1381 lượt.
bình tĩnh nói cho anh biết, như vậy là không đúng, bọn họ là bạn tốt, bọn họ không thể dùng sức ôm nhau như vậy. Nhưng đôi tay không có ý thức đã vòng ra sau lưng rộng lớn của anh.
Có phải cô chưa từng nói cho anh điều này, rằng từ ngày họ xa nhau, cô cũng rất nhớ anh.
“Được rồi, đừng buồn nôn như thế nữa.” Thang Viên cố giả bộ quay đầu đi không thèm để ý: “Đây là nơi làm việc của cậu? Rất có tiếng, tớ đã từng nghe nói qua rồi.”
Thang Viên từ khi biết Viên Tiêu làm việc ở đây liền cảm thấy cực kỳ đáng suy nghĩ, dù sao cho tới bây giờ cô chưa từng nghe thấy công ty này có đến trường học chiêu sinh (*). Nhưng thân là người con sinh ra và lớn lên ở thành phố R, cô sao có thể không biết công ty này, đây là công ty nổi tiếng nhất thành phố R, bao nhiêu người muốn cúi đầu chen vào. Cô không muốn ngờ vực vô căn cứ bất cứ chuyện gì, Viên Tiêu rất có tài, cô biết, cho nên trừ bỏ chúc phúc cho anh cô cũng không có cái gì khác.
(*): tuyển nhân viên từ khi còn là sinh viên.
“Đúng, đúng vậy!” Không biết tại sao, Viên Tiêu có chút lắp bắp, anh cắn môi có chút xấu hổ nói: “Thang Viên nhi, không phải tớ không muốn mời cậu vào chơi, mà vì tớ chỉ là một nhân viên nhỏ, tớ...” Tung ra một lời nói dối thì phải dùng đến trăm ngàn lời nói dối khác che lấp, Viên Tiêu theo tầm mắt Thang Viên nhìn tòa nhà hùng vĩ hoa lệ này trong mắt hiện lên vài tia tăm tối, một ngày nào đó, một ngày nào đó....
“Không sao.” Thang Viên hiểu rõ, không hề cảm thấy Viên Tiêu không mang cô vào thì có cái gì không tốt, ngược lại cảm khái Viên Tiêu rốt cuộc trưởng thành, vội vàng nói: “Bây giờ chắc vẫn đang trong giờ làm việc, cậu mau vào đi, tớ cũng phải đi rồi.” Thang Viên vẫy vẫy tay, bộ dáng như lập tức muốn đi.
“Cậu lại muốn đi sao? Đi bây giờ? Không thể nán lại một lát sao?” Giọng nói Viên Tiêu mang theo chút căng thẳng cùng oán giận, nhiều ngày nhớ nhung đâu phải chỉ gặp mặt một hồi là có thể giảm bớt? Anh như một con cá mắc cạn, cho dù biết mặt nước có độc, cũng phải liều mạng lao vào uống một ngụm...
Thang Viên lắc đầu, khóe mắt mang theo tia vui mừng: “Cũng không phải không bao giờ tới nữa.” rời khỏi thành phố J, rời khỏi công ty, cuối cùng cô mới biết thật ra cô không hề thích ở lại nơi đó chút nào. Không có bạn trong văn phòng, không có Quý Vân Phong dây dưa một bên...Bây giờ nhìn lúm đồng tiền đơn thuần của anh, cô mới hiểu được, cô rất nhớ anh, nhớ thế giới đơn thuần của anh, những thứ phức tạp gì đó cô không muốn đụng chạm tới nữa.
“Có ý gì? Thang Viên nhi, cậu rốt cuộc có ý gì?” Viên Tiêu nắm chặt cánh tay của cô, đối diện với ánh mắt cô, nhìn thấy trong mắt cô rõ ràng là có ý cười, cả người trở nên run rẩy: “Cậu muốn nói...”
“Tớ ở chỗ này...” Tay Thang Viên chỉ chỉ vào tòa nhà cực kỳ quý phái phía đối diện: “Tớ được công ty điều tới đây, về sau sẽ công tác ở thành phố R.”
Thời điểm kinh hỉ quá lớn, con người thường đều theo bản năng không chịu tin tưởng: “Thật vậy chăng, Thang Viên nhi, cậu nói thật sao?” Viên Tiêu lắc cánh tay Thang Viên dường như là vui mừng đến phát khóc rồi.
“Thật sự.”
“Thật tốt quá! Thật tốt quá Thang Viên nhi!” Viên Tiêu dùng một tay kéo Thang Viên vào lòng, vùi mặt vào cổ cô, trong miệng không ngừng nỉ non: “Thật tốt quá...Thật tốt quá...!”
Không kịp nghĩ động tác như vậy có thích hợp hay không, có phải quá mức ái muội hay không, Thang Viên đã đắm chìm trong sự ấm áp anh mang lại, tất cả tủi thân, tất cả buồn khổ dường như đều đã bị đánh đuổi đi. Dường như chỉ cần nhìn thấy anh tất cả mọi thứ hỗn loạn trên thế giới này đều bị cô quên hết. Cô dựa vào người anh khóe miệng nhếch lên, phiêu bạt nhiều năm như vậy, lựa chọn sau hai kiếp, thì ra thành phố R vẫn thích hợp với cô nhất.
Còn ở thành phố J, sau khi tan tầm, Quý Vân Phong theo thường lệ đứng ở cửa công ty chờ Thang Viên, anh cứ đứng ở cửa nhìn các đồng nghiệp tiêu sái rời đi như thế, mãi đến khi cửa lớn không còn người qua lại, nhưng vẫn không thấy bóng dáng làm anh mất ăn mất ngủ kia đi ra. Trong lòng Quý Vân Phong lộp bộp một tiếng, giống như là vừa có một lỗ hổng bằng miệng chén, tất cả bình tĩnh cùng trấn định đều theo cái lỗ đó từ từ chảy ra ngoài, chỉ để lại khủng hoảng vô cùng vô tận...
Anh không chần chờ nữa, sải vài bước tới cửa thang máy, nhanh chóng đi tới phòng đầu tư, Bàn tay gần như là run rẩy dán lên cánh cửa, Quý Vân Phong hít sâu một hơi, bàn tay đẩy về phía trước, cửa mở. Trong lòng giống như là có một tảng đá lớn vừa rơi xuống đất, thì ra cô vẫn còn ở đây, chỉ không có xuống lầu.
“Quý Vân Phong? Anh đến đây làm gì vậy?” Trưởng phòng đầu tư vừa đứng dậy liền thấy Quý Vân Phong đang từ từ bước tới, túi xách vừa mới cầm lên liền đặt xuống, đứng dựa vào bàn hỏi Quý Vân Phong.
Quý Vân Phong cũng không trả lời vấn đề của cô, mà dùng mắt quét khắp phòng làm việc.
Nhìn khắp nơi một lượt, ngay cả một góc cũng không bỏ qua, nhưng không có, không có cô, cô không ở đây! Nếu cô đã đi ra khỏi cửa lớn, anh không thể không trông thấy, lời giải thích duy nhất là hôm nay cô căn bản chưa tới đây!
“Th