Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341494
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1494 lượt.
rốt cục đã ném củ khoai lang nóng phỏng tay ra ngoài, bên này, hai anh em nhà họ Viên lại giơ ly rượu ở nhà ăn mừng.
“Anh, thế nào?” Viên Tiêu giương cao khóe môi cạn ly với Viên Địch.
“Rất tốt!” Trên khuôn mặt lạnh lùng của Viên Địch hiếm khi tháp thoáng một nụ cười, trong đôi con ngươi lạnh lẽo cũng không đè nén được hưng phấn “Nếu muốn đánh trả, anh cũng không tin nhà họ Bạch còn bao nhiêu vốn ban đầu có thể ăn!” Anh đem ly rượu vào miệng một hơi cạn sạch, trong lòng có một loại sảng khoái không nói nên lời, không biết đã bao lâu chưa giải phóng cảm xúc của chính mình, hôm nay rốt cuộc có thể một lần ác khí rồi.
“Nhưng mà...” Lông mi Viên Địch bỗng nhíu lại “Chúng ta không hiểu ngành ăn uống, trừ bỏ lĩnh vực bất động sản, hiện tại chúng ta không có cách nào vật ngã nhà họ Bạch, ngay cả bất động sản, chúng ta cũng không có biện pháp đối kháng cùng ông già đó.”
“Anh, anh biết không?” Viên Tiêu đem ly rượu đặt trên bàn trà, ngửa mặt ngã xuống sofa mềm mại: “Em thật sự không muốn tiếp tục ra vẻ sợ hãi rụt rè như vậy nữa, mỗi lần nhìn thấy người phụ nữ đó đứng bên cạnh ông già, em đã từng nghĩ...” Hàm răng anh nghiến lộp bộp, trong ánh mắt bắn ra tia sáng lạnh, đó là băng giá cực hạn, không một chút nhiệt độ, giống như người mình vừa nhắc tới không phải cha đẻ mình, mà là kẻ thù không đội trời chung: “Đã nghĩ dùng máu bọn họ để tế lễ con dao kia.”
Viên Địch đổ thêm rượu cho Viên Tiêu, đưa tới trước mặt anh: “Anh đã nói rồi phải nhẫn nại, cho dù không nhịn được cũng phải nhịn, anh muốn nhổ tận gốc nhà họ Bạch, đến không còn một ngọn cỏ!”
“Đương nhiên!” Viên Tiêu đột nhiên ngồi dậy, hất mái tóc rơi trước mắt ra sau, nhìn Viên Địch: “Đây là khác biệt giữa anh và em, em thích khoái cảm khi bản thân tự mình động thủ, còn anh lúc nào cũng chỉ muốn một bên nhìn người khác động thủ. Em đã từng nói rằng, thật ra em rất sợ anh chưa?”
“Cũng vậy.” Viên Địch chạm chén cùng Viên Tiêu, hời hợt uống một ngụm: “Trên thế giới này, điều anh không muốn mất chính là có kẻ địch là em.”
“A___” Viên Tiêu cười nhạo, đem chém rượu trong tay một hơi cạn sạch. Hai người cứ như vậy ngồi trên sofa anh một ly em một ly, cuối cùng cũng không nói chuyện, hai chai rượu rất nhanh liền thấy đáy, Viên Tiêu vẫn còn muốn cùng vẫy đi lấy thêm rượu, lại bị Viên Địch ngăn cản. Anh cũng không còn ầm ĩ, ngoan ngoãn nhắm mắt nằm trên sofa.
Mãi đến khi Viên Địch dọn dẹp xong phòng khách sắp bị hai người biến thành lộn xộn cả lên, muốn gọi Viên Tiêu trở về phòng ngủ, anh lại nghe thấy giọng nói nỉ non trầm thấp của Viên Tiêu: “Anh, em cũng không biết em đang kiên trì cái gì.”
“Em đã quên sao? Bà rời khỏi chúng ta như thế nào.”
“Em không quên, làm sao có thể quên đây?” Viên Tiêu lấy một tay che lên mắt bỗng cười rộ lên: “Chỉ là, rõ ràng bà ấy không cần chúng ta, chúng ta lại ở đây vì bà ấy đòi lại công đạo. Anh, chúng ta có phải rất ngốc hay không?”
Viên Địch thật lâu sau không nói gì, ngay tại thời điểm Viên Tiêu cho rằng anh sẽ không nói bất cứ cái gì nữa, lại nghe thấy giọng nói có lực của anh vang lên: “Đúng vậy, chúng ta thật ngốc...”
Tác giả: Đối với Thang Viên mà nói, cô chính xác là rất thoải mái, mà đối với Viên Tiêu mà nói anh cuối cùng cũng bắt đầu phản kích.
Tất cả manh mối đều đã dàn ra xong xuôi, chương sau tới một cao trào nhỏ,
Chậc chậc, Thang Viên cùng Viên Tiêu diễn trò ~~~
Rung động
Thời tiết dần trở lạnh, mùa đông này không có cô dường như rất khó khăn, ngay tại lúc Viên Tiêu đang dùng đầu ngón tay đếm ngày, anh bỗng nhận được điện thoại của Thang Viên. Đè xuống nút nghe, câu đầu tiên anh nghe cô nói là nhanh xuống lầu. Nghe thấy thế, Viên Tiêu sững sờ ngay tại chỗ, tim đập mỗi lúc một nhanh, anh không dám gác điện thoại, cũng không dám chậm trễ, cầm điện thoại lao nhanh xuống lầu, đến ngay cả thang máy cũng không nhớ.
Ra đến cửa lớn, một đợt gió lạnh như đao cắt ập tới, nhưng Viên Tiêu không hề cảm nhận thấy, giờ khắc này, những ngày xa nhau trong mắt anh tất cả đều hóa thành hư vô, chỉ còn nhìn thấy người con gái cười dịu dàng mà anh ngày đêm nhung nhớ đứng ở nơi đó.
Bỏ hết con mẹ nó ngụy trang, bỏ hết con mẹ nó bình tĩnh. Viên Tiêu sải vài bước tới trước mặt Thang Viên hung hăng ôm chặt cô vào trong lòng. Anh nhớ cô, rất nhớ rất nhớ. Khi làm việc, khi đi làm, khi ăn cơm, khi đi ngủ,...không lúc nào không nhớ. Nhưng anh lại không thể không đè nén tình cảm của chính mình. Viên Tiêu cảm thấy tình cảm của anh đang ngày càng tăng lên đến một ngày nào đó không đè nén được nữa sẽ đột nhiên phun trào, sớm hay muộn cũng sẽ rơi vào kết cục nổ tan xác mà chết.
“Thang Viên nhi....Thang Viên nhi...” Đôi tay anh gắt gao ôm chặt cô, khiến cô dán sát vào cơ thể anh không một kẽ hở, Thang Viên thậm chí có thể cảm nhận được nhịp tim đập hữu lực của anh, bùm bùm, mang theo nhiệt huyết tuổi trẻ cùng sinh lực dồi dào. Cô không biết anh muốn nói gì, bởi vì trừ bỏ gọi tên cô ra anh không hề nói lời gì khác. Cô cho rằng mình sẽ đẩy anh ra, sau đó