Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341997
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1997 lượt.
ày cũng có lúc không tin tưởng vào tình yêu nữa, Dư Chính và Lâm Bảo Thục lại diễn ra một câu chuyện tình hài kịch, khiến cho một số người tin vào tình yêu lần nữa, tình yêu vẫn là thứ tốt đẹp nhất trên thế giới này. Trong những người đó có thể bao gồm cả cô không?
“Nhưng hôm nay,” âm thanh trầm thấp của Dư Chính lại vang lên, “Giữa chúng tôi không còn khoảng cách nữa, bởi vì chúng tôi yêu thương lẫn nhau. Cảm ơn các vị đã tới tham dự hôn lễ của chúng tôi, tặng tiền mừng cưới, hơn nữa chứng kiến tình yêu của chúng tôi. Rất cảm ơn.”
Phía dưới vang lên tiếng cười và tiếng vỗ tay, không chỉ vì hôn nhân hạnh phúc của bọn họ, cũng là vì bản thân mình còn có thể cảm động bởi tình yêu.
Thế Vân lau khóe mắt, trong bóng tối, một chiếc khăn tay màu trắng đưa tới trước mặt cô, cô ngạc nhiên nhìn chiếc khăn tay kia, rồi lại nhìn sang Viên Tổ Vân, cuối cùng cô vẫn chần chừ mà cầm lấy, lặng lẽ lau nước mắt.
Nghi thức vẫn còn tiếp tục, Thế Vân ngơ ngác bàng hoàng nhìn lên sân khấu.
Khoảng cách xa nhất trên thế giới, không phải giữa sự sống và cái chết, mà là, khi anh đứng trước mặt em nhưng em không biết anh yêu em.
Rốt cuộc, là ai sinh ly tử biệt với ai, là ai đứng trước mặt ai, nhưng không thể nào nói được lời yêu…
Tháng Một
【Viên Thế Vân: “Chỉ là đang chờ đợi biết đâu có một ngày sáng sớm thức dậy, có thể thuyết phục chính mình, không suy nghĩ đến một thứ đã từng cố chấp, sau đó làm một người phụ nữ hạnh phúc bình thường, tựa như vừa rồi cô đã nói, tìm một người đàn ông yêu mình kết hôn, sinh con, nuôi nấng đứa con trưởng thành, trải qua cuộc sống bình thản.
Có lẽ mọi người đều đang chờ đợi ngày này… nhưng trước đó, chúng ta vẫn vô tình kiên trì với một số cố chấp trong lòng mình, cho đến ngày nào đó tới rồi mới thôi.”
Tưởng Bách Liệt: “Cô đã nói hai người là Michael và Lucifer. Có lẽ hai người không phải vậy. Có lẽ hai người đều là Michael. Chẳng qua là hai mặt của Michael.”】
8.1
“Tôi đi toilet.” Viên Tổ Vân bỗng nhiên đứng lên, trong bóng tối, bước chân anh hơi lảo đảo. Thế Vân do dự vài giây, vẫn là đi theo anh.
Anh rất lịch sự hỏi người phục vụ vị trí của toilet, rồi bước nhanh vào đó. Thế Vân đi theo anh tới cửa, nghe thấy bên trong truyền ra tiếng nôn mửa rất rõ rệt, cô không khỏi nhíu mày.
Một lát sau, bên trong tĩnh lặng, cô lưỡng lự, rốt cuộc nhịn không được mà hô lên: “Này, anh không sao chứ?”
Anh không trả lời, như là vô cớ biến mất, nhưng cô nghi ngờ rằng anh đang ngủ.
“Viên Tổ Vân?” Cô lúng túng đứng tại cửa, không biết có nên vào hay không.
“Tôi vẫn còn sống…” Anh mở vòi nước bồn rửa tay, tẩy rửa cái thành bồn cùng với bàn tay và khuôn mặt của mình.
“Ờ…” Cô không biết vì sao mình trả lời vụng về như vậy, nhưng ngoài chữ “ờ” cô không biết nên nói gì khác.
“Tôi say rồi.” Anh đóng vòi nước, dùng khăn giấy lau tay và mặt, bình tĩnh nói.
“Ừm…”
“Còn nhớ lần trước tôi đã nói với em không?” Anh quay đầu, nhìn bóng lưng của cô.
“…” Cô cứng nhắc di chuyển bước chân, “Không nhớ, đi thôi, tôi đưa anh về nhà.”
Bước chân của Viên Tổ Vân vẫn hơi lảo đảo, nhưng khuôn mặt lại mỉm cười.
Thế Vân tìm được Lương Kiến Phi, nhờ cô ấy chào cô dâu một tiếng, hàn huyên mấy câu rồi ra khỏi hội trường.
Viên Tổ Vân đang dựa vào lan can bằng kim loại nằm cạnh thang cuốn tự động, anh nghiêng đầu, không biết nhìn chỗ nào, mắt kính đã tháo xuống đặt trong túi áo, anh lấy ra gói thuốc, ngậm một điếu trong miệng, tay kia thì chuẩn bị ấn bật lửa.
“Đừng hút.” Thế Vân đi qua giành lấy điếu thuốc, ném vào trong thùng rác.
Bật lửa trong tay anh đã nhóm lửa lên, miệng còn kinh ngạc mang theo hình dạng ngậm thuốc, có lẽ anh say thật rồi, cho nên cả người trông hơi chậm chạp.
“Đi thôi.” Cô đút hai tay vào túi, đi lên thang cuốn tự động. Cô nghe thấy tiếng bước chân phía sau mình đi theo tới, cô không quay đầu nhìn, cô rất sợ nhìn thấy ánh mắt anh, loại ánh mắt trần trụi sau khi không còn mắt kính che lấp.
“Này,” Viên Tổ Vân ở đằng sau nói, “Tôi là người uống say, em có thể…đừng đi nhanh như thế không.”
Thế Vân dừng bước nghiêng người nhìn anh, muốn chờ anh đi lên, anh vẫn đứng tại chỗ không hề nhúc nhích, khóe miệng cong lên nụ cười như có như không.
“Này, em có thể qua đây dìu tôi không?”
“…” Cô cắn môi, nheo mắt nhìn anh chằm chằm, không thể phân biệt anh có thật sự cần cô dìu đi không. Cuối cùng, cô đành chịu thở dài, đi qua túm lấy cánh tay anh, cố gắng coi anh như ông cụ muốn băng qua đường.
Nhưng anh lại giãy tay cô ra, sau đó rất tự nhiên đặt cánh tay lên vai cô, trọng tâm dựa về phía cô: “Thế này tốt hơn.”
Thế Vân nhíu mày, bị trọng lượng của anh ép đến lảo đảo một bước, cô không dám ngẩng đầu, bởi vì khuôn mặt anh ở ngay trên đầu cô, cô cảm nhận được từng hơi thở của anh, tựa như là sóng biển.
Bọn họ từ từ đi đến cổng khách sạn, anh chàng giữ xe đã kêu một chiếc taxi từ trước, hơn nữa rất chuyên nghiệp mở cửa xe ra, Thế Vân nhét sức nặng trên người vào tron