pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tháng Tư Và Tháng Năm

Tháng Tư Và Tháng Năm

Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341996

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1996 lượt.

còn có một cái tên khiến cô trợn mắt há mồm: Viên Tổ Vân.
Anh…cũng tới tham dự hôn lễ ư?
Thế Vân mang tâm tình buồn bực ngồi xuống, trông thấy khách khứa lần lượt tiến vào trong hội trường, cái gọi là nhân sinh hà xử bất tương phùng*, chính là nói tới bọn họ sao?
(*) nhân sinh hà xử bất tương phùng: ý nói con người đi đâu cũng có thể gặp lại người quen cũ.
Cô cười khổ, cảm thấy như là bị trêu chọc, không phải bởi anh, mà là bởi số phận.
“Không ngờ em cũng đến đây.” Một âm thanh nằm trong dự đoán vang lên sau lưng cô.
“…” Những lời này nên để cô nói mới phải?
Viên Tổ Vân ngồi xuống vị trí bên cạnh cô, hôm nay anh mặc một bộ âu phục đen xám, áo sơ mi đen, còn đeo mắt kính gọng đen kia, trông có vẻ rất chín chắn.
“Có thể chứ?” Anh lấy gói thuốc, rút một điếu ra, ngậm trong miệng, làm bộ muốn châm lửa.
Thế Vân bất đắc dĩ gật đầu, cô nghĩ nghĩ, nói thêm: “Gần đây anh nghiện thuốc lá quá đi.”
“Ừm…” Anh đã châm lửa, hút một hơi, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng khẩy một cái, “Khi tôi cần suy tư, thuốc lá chính là chất xúc tác tốt nhất.”
“Suy tư?” Cô nhìn anh, mặc dù ngửi được mùi thuốc nhàn nhạt, nhưng cô không xoay đầu sang chỗ khác.
Viên Tổ Vân nhếch khóe miệng mỉm cười: “Em…có hứng thú biết không?”
Thế Vân cắn môi, dời tầm mắt: “Không nói thì thôi.”
Anh bật cười, mặc dù cô đã dời tầm mắt, không nhìn thấy sắc mặt anh, nhưng cô biết anh đang cười.
“Suy tư một số chuyện…không hiểu được.” Anh như là đang thừa nước đục thả câu.
“?” Cô nhịn không được chuyển tầm mắt trở về, nhướng mày nhìn anh.
“Em chưa từng gặp phải chuyện mình không hiểu được sao?” Ngón tay kẹp thuốc lá của anh rất thon dài, trên các đốt ngón tay có lớp chai hơi gồ lên.
“Hình như bây giờ không phải là lúc để chúng ta thảo luận vấn đề.” Cô nhắc nhở anh.
“Em thật sự không thích để người khác biết được mình nghĩ gì phải không,” anh bỗng nhiên nói, “Cho dù tôi hỏi em thế nào, em chỉ trả lời chuyện chẳng liên quan, nhưng chưa bao giờ để lộ ra suy nghĩ của mình.”
“…”
“Tôi đang nghĩ,” anh nhìn cô, dừng một chút, “Em hoặc là rất ghét tôi, hoặc là…”
“?”
“Rất sợ tôi.” Đầu ngón tay anh run run, tàn thuốc lắt nhắt không ngoài dự liệu rơi vào gạt tàn, đó là nơi chúng nó nên xuất hiện.
“Không có,” Thế Vân rất quyết đoán phủ nhận, “Anh có nghĩ tới, khả năng đầu tiên là chính xác hay không?”
Viên Tổ Vân phản đối nhún vai, tiếp tục hút thuốc: “Không, tôi nghĩ em không có lý do gì để ghét tôi.”
“?”
Anh tỏ vẻ vô tội tươi cười khả ái, là loại nụ cười cố ý bày ra cho người khác xem: “Bởi vì con người tôi…rất được lòng phụ nữ.”
Thế Vân nhìn anh, nhìn nụ cười của anh, còn có đôi mắt nhìn không thấy đáy kia, cô bỗng nhiên mỉm cười, cười đến vui vẻ, như là nhớ tới truyện hài nào đó —— ha, anh thật là hài hước.
Cô nhớ tới khuôn mặt tươi cười của một cậu thiếu niên, mặc dù bây giờ nhớ lại, có một chút ngốc, nhưng thời điểm ấy lại cảm thấy hết sức nhẹ dạ —— một loại nhẹ dạ bẩm sinh, không có lý do, nhưng cũng mang theo ngượng ngùng. Trên trán cậu thiếu niên có vết thương, hai má rất bẩn, anh lau sơ qua, nói: “Này, nghe nói tớ rất được lòng con gái, cậu nói xem?”
Cô đã quên mất mình trả lời thế nào, hoặc là mình có trả lời hay không. Cô chỉ nhớ rõ sự nhẹ dạ kia, cùng với…một chút ngượng ngùng trong đó, đây là biểu tình đáng yêu nhất của một cậu thiếu niên nhỉ?
“Cười gì đó?” Anh nhìn cô, nhưng đôi mắt của cô tiết lộ cho anh rằng anh không cần phải biết.
“Không có gì.”
Thế Vân thu lại khuôn mặt tươi cười, chỉ là khóe mắt và đuôi lông mày có chứa ý cười thản nhiên, Viên Tổ Vân thất thần nhìn ánh mắt cô.
Khách cùng bàn lần lượt tới chỗ, mọi người gần như không biết nhau, Thế Vân không khỏi suy nghĩ, có lẽ người ngồi bàn này chính là những người không biết nên sắp xếp ngồi ở bàn nào. Cô thấy Viên Tổ Vân ở bên cạnh hút một điếu thuốc khác, cô càng khẳng định ý nghĩ của mình, thế thì có lẽ nào họ là người không hợp với người khác không?
Không bao lâu nghi thức hôn lễ được bắt đầu, ánh đèn mờ dần, một ngọn đèn chùm chiếu trên người chú rể Dư Chính, anh đi đến trước micro, hắng giọng một chút, giọng điệu mang theo vẻ tự giễu: “Có người nói cho tôi biết, hôm nay đến tham dự hôn lễ của tôi có rất nhiều cô gái trước kia đã từng sùng bái tôi.”
Phía dưới vang lên tiếng xuỵt và tiếng cười.
“Như vậy đầu tiên tôi muốn nói một câu ‘Vô cùng xin lỗi’ —— bởi vì từ trước đến nay trong trái tim tôi chỉ có Lâm Bảo Thục.”
Tất cả mọi người hiểu ý mỉm cười, trên con đường tình yêu này, sẽ có bao nhiêu người có thể kiên trì đi đến cuối cùng.
“Rất nhiều năm qua, mỗi lần khi đối mặt với cô ấy, tôi luôn nhớ tới một bài thơ của Tagore.” Vẻ mặt của anh dần ôn hoà mà nghiêm túc, “Khoảng cách xa nhất trên thế giới, không phải giữa sự sống và cái chết, mà là, khi anh đứng trước mặt em nhưng em không biết anh yêu em.”
Cả hội trường lâm vào trầm mặc, cô dâu rơi nước mắt.
Thế Vân nghĩ rằng mình sẽ không rơi nước mắt, nhưng cô phát hiện khoé mắt mình đã ươn ướt. Rất nhiều người trong thành phố lớn n