Tác giả: Táo Đỏ
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341360
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1360 lượt.
o đôi mắt đang rũ cả ra vì buồn ngủ do uống thuốc cảm cúm, biểu thị ý rửa tai lắng nghe.
“Haizz, em làm mọi chuyện rối tinh lên, hình như đùa quá trớn mất rồi. Đêm đó, sau khi em cùng đoàn làm phim ăn cơm xong về nhà còn có tăng hai. Chị không biết đâu, dù sao cũng là bữa tiệc của gia đình em, mời một số bề trên và bạn bè thân thiết, còn tổ chức cả vũ hội hóa trang nữa. Aigoo, tức chết em, tức chết em mất. Vốn là muốn ven vén tình cảm cho an hem với một cô gái, không ngờ được, haizz, không ngờ được.”
Tôi gật đầu tỏ ý đang nghe, suy nghĩ kỹ rồi quyết định không nói cho Hàn Lam Lam biết, bữa tiệc tăng hai hôm đó tôi cũng đi, còn “một cô gái” mà cô ấy muốn tác hợp là ai tôi cũng biết rõ.
“Chính là dạ tiệc của biên kịch Hàn Lam Lam của các cậu đấy, còn có cả vũ hội hóa trang nữa, này này, còn có màn hôn môi nóng bỏng của những cặp đôi có trang phục phù hợp, sau đó không phải Sell và Tô Cầm hôn nhau sao? Hai người hôn nhau rất thắm thiết, kết quả đám paparazzi liền nhảy vào đào sâu, tìm kỹ, quả nhiên lộ ra hai người đã đăng ký kết hôn hơn hai năm nay, công ty quản lý của hai người giờ loạn muốn chết, cứ coi như là hủy ước đi chăng nữa, đều bước trên con đường làm thần tượng, danh tiếng của hai người cũng giảm đi nhiều, trên diễn đàn người hâm mộ mắng chửi nhau, không chia tay, truy cứu trách nhiệm sẽ phải bồi thường một khoản tiền kếch xù.”
“Còn có tin đồn, nhà đầu tư bộ phim mà cậu đang đóng và Liễu Sơ Lãng cũng có gì đó, hình như cũng là chỗ giao tình của các nhà quyền quý, trong bữa tiệc mặc dù chỉ hôn lên mặt, nhưng, hắc hắc, có gian tình gì đó cậu đều biết. Hàn Tiềm còn không phải là tiến cử cô ta làm nữ diên viên chính thứ hai sao, đến lúc đó là muốn xem diễn xuất cô ta như thế nào.”
Tôi xì mũi, cảm thán đêm đó Hàn Tiềm chê tôi vậy mà lại giúp tôi tránh được một kiếp nạn, tôi thực sự không mong muốn có scandal gì gì đó với Hàn Tiềm. Chỉ là bị cảm thì cũng không phải chuyện tốt.
Sau đó, kết quả là tôi ngất xỉu khi đang quay một phân đoạn, thật sự ngất lịm xuống đất không bò dậy nổi. Nghe nói, khi đưa tới bệnh viện người nóng ran cả lên.
“Này, tình huống lúc đó vô cùng khẩn cấp, cô sốt tới 60 độ, tôi nhận được tin mà chân tay lanhjh ngắt như băng.” Tống Minh Thành nói với tôi.
Tôi trở mình, chổng mông về phía anh ta: “60 độ còn đưa tới bệnh viện làm gì, trực tiếp đem tới phòng cứu hỏa ấy.” Tôi chỉ muốn ngủ, không có tâm trạng nói chuyện với Tống Minh Thành.
Đại khái đã nhìn ra thái độ của tôi, Tống Minh Thành thoáng dừng lại: “Ba ngày trước, Hàn Tiềm chiếm mất ba mảnh đất cảu anh trai tôi.” Sau đó liền rời đi.
Tôi nhíu mày, buổi vũ hội hóa trang ngày ấy, Tống Minh Nguyên bừng bừng lửa giận nói ba câu.
Ba mảnh đất, nhớ lại dáng vẻ mền mỏng của Hàn Tiềm đêm đó khiến tôi không rét mà run, người đàn ông tàn nhẫn có thể ngụy trang nằm gai nếm mật khi vùng lên thì nguy hiểm cpx nào.
Nhất thời cả người tôi nóng ran, Toongd nhị thiếu gia cũng không phải loại tốt đẹp gì, anh ta nói với tôi như vậy, cong không phải là nhắc nhở tôi vẫn còn món nợ ân tình. Quanh đi quẩn lại thì ra là muốn đến đòi nợ.
Vì vậy, trong lúc tôi đang thống hận Hàn Tiềm rồi từ từ chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Vậy mà giấc ngủ này ké dài mấy ngày liền. Mối ngày đều có rất đông người vào thăm tôi, nhân viên đoàn làm phim, A Quang, Tô Đình, thậm chí còn có Hàn Tiềm. Tuy nhiên, tôi chưa từng ở trong trạng thái tỉnh táo để nhìn thấy anh, chỉ có thể từ chỗ y tá tra danh sách ký tên nhìn thấy tên anh. Hàn Tiềm, nét bút mạnh mẽ, phóng khoáng, không có dư thừa dù chỉ là một nét mực.
Tôi ăn trái cây trong giỏ mà anh mang tới, đầu giường đặt các loại hoa tươi, cũng không cảm thấy bóc ngắn cắn dài (câu thành ngữ chỉ làm ít nhưng tiêu xài nhiều), dù sao tôi phải hứng gió lạnh lâu như vậy, quả thật quan hệ giữa tôi và anh có muốn cũng không thể tháo gỡ được.
Đêm hôm đó, tôi ăn khá nhiều, lại bò dậy đọc một cuốn tiểu thuyết kinh dị, kết quả buổi tối không có ai tới thăm chỉ có một mình ở đó ngây ngốc cũng cảm thấy lạnh lẽo.
Cho nên khi cánh cửa bị đẩy ra, thiếu chút nữa thì tôi nhảy từ trên giường xuống. Sau khi nhìn rõ người tới là Hàn Tiềm, mới tỏ vẻ tức giận nằm trở lại.
“ Hàn tiên sinh, buổi tối vui vẻ.”
Hàn Tiềm hình như không ngờ tới vào giờ này mà tôi còn chưa ngủ, nhìn tôi gật đầu. Đặt giỏ hoa quả xuống, nhìn cuốn sách tôi đặt ở cạnh giường.
Bầu không khí có phần trầm lắng, tôi nắm chặt chăn, Hàn Tiềm nhìn sách, không một ai trong hai chúng tôi nói lời nào. Hàn Tiềm liếc nhìn đồng hồ đeo tay, nói với tôi một tiếng không quấy rầy nữa, chúc em sớm bình phục rồi chuẩn bị đi.
Tôi luống cuống, vừa rồi, tôi và Hàn Tiềm như vậy, không cần trao đổi ánh mắt, không cần lên tiếng, tôi chăm chú nhìn tấm chăn, nhìn thế nào cũng không thể nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Bệnh viện vốn là nơi tích tụ nhiều linh hồn ai oán, lư truyền nhiều câu chuyện ma quỷ, Hàn Tiềm cũng không phải là người có kiên nhẫn, thế mà hai chúng tôi cũng nhìn nhau mà không nói một lúc lâu nha.
“Hàn tiên sinh, thật ra thì