Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thành Danh Sau Một Đêm

Thành Danh Sau Một Đêm

Tác giả: Táo Đỏ

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341399

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1399 lượt.

nhất, tiêu đề rất bắt mắt: “Chủ đề tân binh Thẩm Miên ném tú cầu, Lý Khải Duệ nhận hay không?” đem toàn bộ mũi nhọn đều chĩa về tôi, lời nói này giống như tôi là loại chuyên bám theo Lý Khải Duệ vậy.
Tôi lật qua lật lại trang báo, chỉ vào hình tôi trên tạp chí, hơi bất mãn: “Sao lại đăng cái hình khó coi này chứ? A Quang, em chụp ảnh ngoài đường phố không ăn ảnh vậy sao?”
Tôi tin, đêm đó, tôi và Lý Khải Duệ dành đủ thời gian cho đám ký giả đó thoải mái chụp những bức ảnh chất lượng của hai chúng tôi, thế mà hiện tại những bức ảnh này sau khi lên báo giống như đều thương lượng trước với nhau đều chọn dùng những bức ảnh không toát ra được một chút nào vẻ đẹp lạnh lùng, cao quý của tôi hoặc là ít nhất cũng phải xinh đẹp động lòng người.
“Vậy nếu một người đàn ông thổ lộ với anh một lời tỏ tình không rõ ràng, vừa đúng anh có thể hiểu được, khi đó phải cân nhắc chấp nhận thế nào?”
“Dừng, không được, không được, cô phải khống chế lòng ham muốn của anh ta. Bên cạnh một người phụ nữ ưu tú sẽ có một đám vệ tinh vây quanh, lúc này, cô phải làm chủ tình thế. Dĩ nhiên là phải nâng giá trị bản thân lên, là một người phụ nữ có kiêu ngạo một chút cũng không có gì không tốt. Khi mình là công chúa mới có thể tìm được hoàng tử, khi mình là nữ phụ xe thì cũng chỉ có thể xứng với người đánh xe thôi.”
“Ý của anh là, có thể tạm thời chưa đồng ý?”
Tống Minh Thành gật đầu chắc chắn: “Đúng vậy, chưa cần đồng ý ngay, khôn sống mống chết, đương nhiên phải ngàn chọn trăm chọn, tìm người mạnh nhất.”
Sau một hồi trò chuyện, tôi cảm thấy vỡ vạc ra nhiều điều. Tôi nhìn thới gian không còn sớm nữa, đang chuẩn bị đứng dậy, lại nghe thấy chỗ bình phong có tiếng ho nhẹ, người bước ra từ phía sau hiển nhiên là Tống Minh Nguyên. Nhất thời sắc mặt tôi thoáng biến đổi, nói vậy cuộc trò chuyện vừa rồi anh ta nghe thấy không ít, lúc này anh ta đang hứng thú dạt dào nhìn tôi chằm chằm.
“Ngẫm lại ngày trước khi em còn làm paparazzi nói phải triệt để bôi xấu Hàn Tiềm, hiện tại hình như nguyên nhân cũng bởi vì liên quan tới cậu ta mà bảo vệ thành danh.” Trong tay anh ta bưng một ly cà phê, làn khói lượn lờ trước mắt kính.
Tống ba cười và Hàn Tiềm không hợp nhau lắm. Ban đầu, tôi muốn bôi xấu Hàn Tiềm, cũng chỉ có một mình anh ta tỏ ý sẽ giúp đỡ hết sức, cũng nguyện ý cung cấp tiền bạc và trang thiết bị, trong khi đó Tống nhị thiếu gia lại rất thờ ơ. Cho nên, hiện tại hành động này của tôi nói thế nào cũng có chút mâu thuẫn, trái hẳn với ý định đối địch ban đầu, nhìn thấy Tống ba cười liền cảm thấy có chút run rẩy, không tự nhiên. Hàn Tiềm chính là người anh ta không thích nhất, trong mắt anh ta, nhân phẩm của Hàn Tiềm chính là nhân phẩm bỉ ổi nhất.
“Minh Thành, em xuống dưới bếp xem vòi nước có mở không đi.” Anh ta dụ Tống Minh Thành đi chỗ khác rồi tiễn tôi ra cửa: “Cẩn thận với Hàn Tiềm một chút. Nghe anh, anh ta không phải là người tốt, anh không hy vọng em và anh ta có mối quan hệ hòa thuận, thân mật gì đó, hai người ở hai phe đối lập nhau. Còn nữa, sau này đừng tìm Minh Thành hỏi về vấn đề này. Nó căn bản chưa từng xem qua cái gì gọi là 100 tuyệt chiêu tán gái ấy đâu. Trong mấy năm qua, ngay cả truyện tranh nó còn không xem lấy một quyển, em còn thổi phồng nó làm quân sư quạt mo.”
Tôi có phần xấu hổ, dùng chân di di đám lá trên mặt đất: “Nhưng những lời cậu ta nói cũng có lý mà, cơ bản là tự học thành tài.”
Tống Minh Nguyên hình như cảm thấy tôi là đứa trẻ khó dạy bảo, day day mi tâm (tức huyệt đạo giữa hai hàng long mày): “Gần đây nó chỉ xem thế giới động vật, kia chắc hẳn cũng không phải tự hóc thành tài, mà là nó dựa vào hành vi của động vật thời kỳ động dục đúc rút ra mà thôi.”

Đến khi tôi tới Hàn gia đã là buổi chiều.
“Thẩm Miên?” Không may là Hàn Lam Lam không có ở đây, chỉ thấy Hàn Tiềm đang tưới hoa. Anh đứng giữa những khóm hoa, ăn mặc thoải mái, ống quần có dính một ít bùn đất sáng màu vẫn còn hơi ẩm ướt.
Anh vạch những khóm hoa ra bước lại phía tôi. Tôi ưỡn ngực: “Em tới tìm Hàn Lam Lam, em muốn rủ em ấy đi dạo phố. Hôm nay em ấy không có nhà, vậy thì lần sau em tới.”
Lại thấy anh khẽ nhíu mày, kéo tay tôi: “Vấn đề tôi nói hôm trước, em đã suy nghĩ kỹ chưa?”
Anh mạnh dạn như vậy lại làm tôi có chút không tự nhiên, lời cuối cùng Tống Minh Nguyên nói với tôi: “Hiện tại em và cậu ta bình đẳng sao? Minh tinh và thương nhân, cho tới bây giờ đều không thể đặt trên cán cân cân bằng.” Trong lòng tôi biết, anh ta đúng. Minh tinh dù có cố gắng hết sức để bước chân vào xã hội thượng lưu thì cũng chỉ có thể nhận được ít ngày vui vẻ mà thôi. Hai từ xứng đôi cho tới bây giờ đề không phải là danh từ chỉ sự hạnh phúc. Mặc dù tôi không thể cả đời theo đuổi cái nghề diễn xuất này, nhưng vẫn hy vọng Hàn Tiềm ngay từ đầu đã dùng thái độ nghiêm túc để bắt đầu một mối quan hệ.
Mà trong lòng tôi, vị trí mà tôi dành cho Hàn Tiềm còn có sự do dự. Chúng tôi không thể chỉ dựa vào chút ấn tượng tốt ban đầu để áp đặt mọi thứ được, trước những lời đồn mà truyền thông oanh tạc vừa rồi như lâu đài trên cát c