Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Của Chàng, Trúc Mã Của Nàng

Thanh Mai Của Chàng, Trúc Mã Của Nàng

Tác giả: --> Tinh Hồng<!--

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341601

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1601 lượt.

hích ngồi lì trong quán café, không khí ở đây rất yên bình.”
Vương Xán thấy mặt anh lộ vẻ mệt mỏi nên hỏi, “Có phải anh mệt lắm đúng không?”
“Đúng vậy, gần đây lúc nào cũng đi công tác. Sáng nay ngồi chuyến bay sớm đến thẳng công trường theo dõi tiến độ dự án, vừa xong anh mới vào khách sạn làm thủ tục thuê phòng.”
Vương Xán đang định nói thì điện thoại đặt trên bàn đổ chuông, hiển thị có tin nhắn đến. Cô mở ra nhìn, đó là tin nhắn của La m.
“Bạn cùng giới chỉ có thể hiểu, bạn khác giới mới an ủi được. Cậu đã nghe câu nói nổi tiếng này chưa? Đặc biệt khi bạn khác giới đó là một anh chàng đẹp trai thì sự an ủi ấy có tác dụng rõ ràng hơn, ha ha.”
Vương Xán dở khóc dở cười với tin nhắn lém lỉnh của La m. Cô đặt điện thoại xuống, uể oải ăn bánh tiramisu. Dưới ánh đèn dịu nhẹ, mái tóc đen tuyền của cô rủ xuống bóng mượt, lấp lánh như ngọc đen. Trong lòng Hoàng Hiểu Thành bỗng xúc động, dường như muốn đưa tay ra vuốt lên mái tóc ấy như trước đây. Nhưng anh cố gắng kìm nén, chỉ nhìn cô chăm chú. Đột nhiên, anh nhận ra hình như có gì khác thường từ lúc anh bước vào quán. Tinh thần Vương Xán rõ ràng không được tươi vui như lần gặp trước, sắc mặt nhợt nhạt, chiếc cằm gầy nhọn. Đôi mắt linh hoạt luôn ẩn chứa nụ cười trước đây giờ có chút đờ đẫn, phía dưới còn có quầng thâm.
Vương Xán cảm nhận được ánh mắt của anh, nhấc ly café lên uống một ngụm, “Sao vậy?”
“Nhìn em tinh thần có vẻ không ổn, có phải là đã xảy ra chuyện gì không?”
Cô lấy lại tinh thần, giả bộ cười như không có chuyện gì, nhưng cũng không muốn nói đến chuyện cô vừa bị thương, “Hình như em bị cảm lạnh thôi, không có gì đâu.”
“Đừng chủ quan, em mà bị cảm là rất lâu khỏi đấy.”
“Em biết rồi.”
Hoàng Hiểu Thành thấy tình hình của Vương Xán rõ ràng không đơn giản chỉ là vấn đề sức khỏe. Nhưng cô không muốn nói nhiều, tất nhiên anh cũng không muốn hỏi thêm. “Công ty anh vừa khởi động một dự án mới ở đây. Sau này có thể sẽ thường xuyên đến đây công tác.”
Cô chần chừ một lát, “Hà Lệ Lệ vẫn khỏe chứ?”
“Anh chuyển đi rồi, không hay liên lạc với cô ấy.’
Vương Xán không hỏi thêm gì nữa. Một mặt, cô nhớ lời hứa của mình với Hà Lệ Lệ. Mặt khác, cô bây giờ không có thừa sức lực tâm trí đi theo dõi sự thay đổi trong tình cảm của người khác, chỉ lấy tay chống đầu chán nản ăn tiramisu.
Hoàng Hiểu Thành uống hết ly café, “Để anh đưa em về nhà nghỉ ngơi nhé.”
Hai người đứng trước quán café đợi xe, Hoàng Hiểu Thành vu vơ nói: “Tiểu Xán, ở đây anh không có nhiều bạn học, nếu không phiền có lúc anh sẽ hẹn em ra ngoài ăn cơm nhé.”
Vương Xán không trả lời, chỉ thầm cười đau khổ trong lòng. Cô biết Hoàng Hiểu Thành trước giờ luôn là người thông minh. Nỗi buồn chắc chắn đã hiện rất rõ trên khuôn mặt cô, không thể giấu được đôi mắt của anh. Anh tôn trọng cô không nhắc đến, cô cũng không có tâm trạng để nói mình đã có bạn trai như lần trước.
Sau đó, Hoàng Hiểu Thành thường xuyên đi lại giữa Hán Giang và Thượng Hải. Một tuần sau, anh gọi điện thoại hẹn Vương Xán đi ăn tối. Vương Xán vừa viết bài, vừa không ngừng lấy khăn giấy lau nước mũi. Mũi cô đã bị rát đỏ lên rồi. Sức khỏe không ổn, tâm trạng lại vô cùng xấu, Vương Xán không có hứng thú đi ăn, cũng thực sự không biết phải duy trì khoảng cách với Hoàng Hiểu Thành thế nào.
“Em bị cảm cúm, không muốn ăn đâu.”
Nhưng Hoàng Hiểu Thành rất biết cách dẫn dắt cuộc đối thoại. Anh không để ý đến lời từ chối của cô, cứ vòng vo đủ chuyện, từ chuyện ở thành phố thời tiết đang lạnh dần đến bữa ăn khủng khiếp ở hiện trường dự án, tiếp tục đến căn phòng cô đơn vô vị ở khách sạn, cuối cùng là đến tần suất đi công tác của anh gần đây, anh thật sự không thích ăn cơm trên máy bay. Một cuộc điện thoại kéo dài đến gần năm phút, Vương Xán đã đồng ý sau khi tan sở sẽ ăn cơm cùng anh mà đến cô cũng không hiểu tại sao lại đồng ý.
Vương Xán bỏ điện thoại xuống, xoay xoay chiếc bút bi trong tay, ngồi ngây người nhìn hình đại diện trên MSN của Trần Hướng Viễn. Từ sau lần anh rời khỏi nhà cô, đã gần nửa tháng họ không liên lạc gì rồi. Trần Hướng Viễn không gọi điện thoại cũng không nhắn tin cho Vương Xán. Chỉ khi thấy cô online trên MSN, anh mới hỏi thăm hoặc nhắc nhở vài câu.
“Vết thương đã khỏi chưa?”
“Đến giờ em đi ăn cơm rồi đấy.”
“Ngày mai nhiệt độ xuống thấp, trời mưa đấy, em nhớ mặc thêm áo nhé.”
“Nghỉ ngơi sớm đi, đừng thức khuya.”
Vương Xán luôn không trả lời, nhưng Trần Hướng Viễn lại dường như không để ý đến sự im lặng ấy.
Đây là gì chứ? Vương Xán có cảm giác như phát điên. Cô không hề thích kiểu sau khi sẽ chia tay sẽ trở thành kẻ thù, nhưng hiện tại cô không thể suy nghĩ tới vấn đề thái độ. Cô chỉ muốn nhanh chóng thoát ra khỏi nỗi đau thất tình, tất nhiên không hoan nghênh anh dùng cách này để chứng minh sự tồn tại của mình.
Địa điểm Hoàng Hiểu Thành hẹn Vương Xán là một nhà hàng mới khai trương. Nhà hàng này diện tích không lớn lắm, không giống với những nhà hàng khác, rõ ràng thiết kế này thích hợp với những người trẻ tuổi, trang trí vô cùng thời thượng, chủ yếu s