Tác giả: --> Tinh Hồng<!--
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341486
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1486 lượt.
không để bị giày vò bởi lý do tại sao, để cuộc sống đi đúng theo quỹ đạo của nó.
Bây giờ, Vương Xán vẫn đi làm và về nhà như bình thường, làm việc như một cái máy. Sau đó trở về nhà, dường như đã hoàn toàn mất đi động lực bước ra từ tình trạng thất bại.
Xin đừng đến tìm em nữa
Buổi tối Vương Xán ở lại tòa soạn, chần chừ không muốn về nhà.
Tòa soạn giờ này đã đồng loạt sáng đèn. Ngoài những người chưa viết bài xong đang tiếp tục viết bài thì biên tập cũng đang bận rộn, không ai chú ý đến việc Vương Xán nán lại tòa soạn. Cô có thể danh chính ngôn thuận ngồi ngẩn ngơ trước máy tính.
Lý Tiến Hiên gõ gõ tấm chắn trên bàn Vương Xán, cô mới ngơ ngác nhìn anh. Anh bị ánh mắt không tập trung của cô làm cho giật mình, đưa ngón tay trước mắt cô, “Dạo này hồn cô lại dạo chơi đâu rồi, có nhìn thấy tôi không đấy?”
Vương Xán cố gắng nặn ra một nụ cười, nhưng tự cô cũng cảm thấy nụ cười của mình rất gượng gạo. Cô đành lảng sang vấn đề khác: “Anh vẫn chưa về à?”
Vương Xán lơ mơ gật đầu rồi hỏi anh: “Sao hôm nay trang phục anh mặc cứ như chủ doanh nghiệp ở quê thế này?”
Lý Tiến Hiên cười, “Bị cô nói trúng rồi. Tôi đang bí mật phỏng vấn, đóng giả làm một ông chủ nhỏ đến từ một thành phố khác. Mấy ngày nay chủ nhiệm Dương giao cho tôi theo dõi một nơi chuyên làm rượu giả. Bọn họ đều làm việc, xuất hàng vào buổi tối. Tôi định đi cùng anh Lương một chuyến chụp ít ảnh. Bây giờ đang đợi tin nhắn của người cung cấp nguồn tin.”
Lúc này điện thoại Lý Tiến Hiên đổ chuông. Anh lấy điện thoại ra xem, cũng không thèm chào Vương Xán, quay người toan bước đi. Vương Xán không suy nghĩ gì cũng đứng dậy, “Tôi đi cùng anh nhé.”
Lý Tiến Hiên thấy lạ: “Hầm rượu đó ở khu ngoại ô, an ninh không tốt lắm, cô đừng xem nơi đó là nơi thú vị và li kì.”
“Tôi biết rồi.” Vương Xán nhấc balo đeo lệch sang một bên rồi đi theo Lý Tiến Hiên, “Tôi đảm bảo sẽ không làm vướng chân anh đâu.”
Phóng viên ảnh của tòa soạn - lão Lương đứng trong sân, cạnh một chiếc xe Honda kiểm tra máy ảnh. Anh ta khoảng hơn ba mươi tuổi, thân hình cao to vạm vỡ, xuất thân là bộ đội giải ngũ, nghe nói anh ta từng đoạt giải quán quân về võ thuật trong quân đội.
Nhìn thấy Vương Xán, lão Lương có chút bất ngờ. Lý Tiến Hiên ra hiệu cho Vương Xán lên xe. Sau khi ngồi lên ghế lái, khởi động xe, anh ta mới giải thích: “Vương Xán đòi đi theo, muốn trải nghiệm cuộc sống ở trình độ cao của chúng ta.”
Trước đây Vương Xán từng viết bài về các tòa nhà trong thành phố cùng lão Lương, ấn tượng của anh về cô rất tốt. Anh chỉ cười nói: “Cảnh báo với cô trước, kiểu âm thầm điều tra này không dễ chơi đâu, không cẩn thận còn nguy hiểm đấy nhé.”
“Tôi biết.”
“Không đi giày cao gót đấy chứ?”
“Sáng nay tôi vừa đến công trường xây dựng, cũng may là đi giày thể thao.”
“Vậy thì tốt, như thế sẽ linh hoạt hơn.”
Trên đường đi, Lý Tiến Hiên nói với Vương Xán, hiện nay trong khu vực xuất hiện rất nhiều những tụ điểm làm giả rượu nho nhập khẩu, chủ yếu cung cấp cho các quán bar vũ trường buổi tối. Một chai rượu chỉ khoảng mười tệ, trong quán bar ít nhất cũng bán tới một hai trăm tệ, lợi nhuận này khiến người ta kinh ngạc. Hơn nữa, kiểu kinh doanh này còn có xu thế mở rộng ra các khu vực xung quanh. Người đưa nguồn tin cung cấp những thông tin vô cùng thiết thực nên họ mới tìm được địa điểm những hầm rượu giả.
“Tôi nhờ bạn học mượn hộ chiếc xe mang biển số tỉnh khác đến một lần rồi. Hầm rượu này đúng là quy mô không nhỏ.”
“Họ ủ rượu ở đây sao?”
“Làm rượu giả có gì phức tạp đâu. Họ chỉ mua rượu về, đổ ra, trộn các loại rượu khác vào rồi lại dán tem mác sau đó đóng gói lại là được.”
Đi ra khỏi khu vực thành phố phồn hoa, đến một địa điểm gần đường quốc lộ Hoàn Thành. Nhà của các hộ dân ở đây cứ mọc san sát, xây dựng không có quy hoạch, khắp nơi đều là dây điện chằng chịt, đèn đường lờ mờ, lòng đường hẹp và không bằng phẳng.
Lý Tiến Hiên dừng xe ở một góc đường giao nhau. Từ trong chiếc xe Mitsubishi SUV đỗ từ trước, một người đàn ông trung niên dáng người to béo bước ra. Anh ta tiến lại phía ghế lái xe, từ cửa xe nhìn lướt qua bên trong, ánh mắt dừng lại khi thấy Vương Xán đang ngồi ở ghế lái phụ, hình như có chút ngạc nhiên rồi lập tức rời ánh mắt. Vương Xán không khỏi nghi hoặc nhìn anh ta, cô cảm thấy người này rất quen. Cô nghe anh ta nói nhỏ với Lý Tiến Hiên: “Bên đó vừa có hai xe đến lấy hàng, đang bốc hàng. Vào giờ này kho hàng nhất định đang mở. Các anh đi nhanh rồi ra ngay đi.”
Lý Tiến Hiên gật đầu. Người đó vội đi về phía xe của mình. Anh ta khởi động xe rồi rẽ sang đường phía bên phải. Vương Xán bỗng nhiên nghĩ ra, cô hỏi Lý Tiến Hiên: “Người cung cấp thông tin này là ai thế?”
“Anh ta không chịu nói, nhưng hình như rất hiểu nội tình.”
“Tôi từng gặp anh ta ở một quán bar tên là Fly. Lúc đó anh ta nói với ông chủ quán về chuyện muốn hợp tác làm ăn gì đó.”
Lý Tiến Hiên trầm ngâm, “Tôi cũng nghi ngờ anh ta có lẽ kinh doanh gì đó đại loại là về rượu.”<