Tác giả: Toạ Hoá Bồ Đề
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1341289
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1289 lượt.
g học an toàn, nhất thời còn dâng lên nhiệt huyết sôi trào, đem tất cả mọi chuyện của kẻ mang đến tai họa kia ôm đồm hết vào người. Hắn hoài nghi nghiêm trọng tối hôm trước ăn cơm bên trong thức ăn có bị cô nhóc vẩy cái loại thuốc gì vào hay không, bằng không làm sao có thể làm ra loại chuyện không đầu óc này.
“Cậu là Đinh Nhất Nhất đúng không, tới trễ vậy, tớ ngày hôm qua đã tới rồi.” Cô gái mặc áo sơ mi màu xanh nhạt mở miệng trước, cười tủm tỉm giữ chặt tay cô nhóc, “A đúng rồi, tớ tên là Liêu Mỹ Quyên.” Hai người bạn cùng phòng cũng đi lại tự giới thiệu. Nhất Nhất là người dễ làm quen, lập tức nắm tay hỏi chuyện nói cười vui vẻ, sớm để một bên chuyện đang làm dang dở.
“Xin lỗi, quấy rầy các bạn một chút.” Gia Vũ lễ phép nhìn các bạn học mới cười cười, sau đó quay đầu nghiến răng nghiến lợi, “Đinh Nhất Nhất cậu đi qua đây cho tớ! Giường không cần trải nữa hả? Vậy tớ về đây.”
“Có chứ, cậu sao lại không trải giường đi?”
“Giường này là tớ ngủ hay là cậu ngủ hả, thật sự là lười kinh luôn!”
“Nếu đã trải thì sẽ phải kiên trì đến cuối cùng. . . . . .”
Mắt thấy hai người lại đấu khẩu với nhau, Liêu Mỹ Quyên liếc đến tấm chăn to như cái bánh bao kia, cười phì ra: “Lồng chăn không phải như vậy, các góc đối nhau phải để lồng ngay ngắn trước, sau đó vung vài cái là được rồi.” cô bạn đó đi qua sửa sang lại, 2 phút sau đã làm xong. Ánh mắt Nhất Nhất sùng bái nhìn cô bạn cùng phòng: “Công phu không tệ!” Trèo lên trên giường giơ tay ra, “ Búp bê”
“Đồ trẻ con.” Gia Vũ nhịn không được mắng cô nhóc, xoay người lấy trong va li ra hai con búp bê vải ném lên giường. Đã học lên đại học rồi còn ôm búp bê ngủ, tay trái một con tay phải một con, chết cười mất thôi. Cô nhóc tâm trạng vui vẻ nên không cùng hắn so đo, một bên tết tóc cho búp bê một bên tán gẫu với các bạn cùng phòng. Gia Vũ mở ngăn tủ ra, lấy quần áo từ trong vali ra rồi ném vào trong tủ vừa ném vừa mắng, tên heo lười này, thôi thì làm quách cái bánh treo lên cổ cô nhóc cho xong. . . . . . Quay đầu nhìn lại, thấy hai chân của con heo lười đang gác trên mép giường đung đưa, nhìn thấy có chút treo veo. “Ê.”
“A. . . . . . Ái ~~~” Giường đột nhiên có một trận lay động, Nhất Nhất cuống quít nắm chặt lan can. Thì ra là bạn học ở phía dưới đang sửa sang lại này nọ.
Nha đầu này cũng có lúc nhát gan! Hắn vừa buồn cười vừa tức giận. “Bạn học, chúng ta thương lượng một chút được không? Ai có thể đổi giường giúp Nhất Nhất không, Nhất Nhất ngủ không ngoan, rất dễ rơi xuống đất.” Sợ người khác không tin, lại bồi thêm một câu, “Cô nhóc lúc sơ trung đã bị ngã đụng đầu.”
Nói câu phía trước là được rồi, làm chi còn thêm một câu phía sau nữa! Nhất Nhất xấu hổ cả khuôn mặt nhỏ nhắn đều đỏ bừng lên, lấy búp bê che mặt đi. Liêu Mỹ Quyên che miệng cười haha. “Tớ đổi với cậu ấy, dù sao tớ ngủ ở giường tầng cũng quen rồi, ba năm trung học đều ngủ ở giường tầng trên. Ai, Nhất Nhất thật sự bị đụng đầu ?” Câu sau là hỏi Gia Vũ, rất nhỏ giọng. “Ừ, có vết tím bầm thật lớn.”
“Tớ diệt cậu!” Một cái búp bê chuẩn xác đánh trúng đầu hắn.
Bữa tối đi ăn ở tiệm, Nhất Nhất quả nhiên thực hiện lời hứa mời Gia Vũ ăn vịt quay Bắc Kinh, còn gọi thêm hai chai bia rất ra dáng uống. Đợi đến khi tính tiền, vẻ mặt vô tội lục lọi túi quần nói quên không mang theo bóp tiền.
“Là chính cậu nói muốn mời tớ!” Gia Vũ hận đến nỗi không thể đem người vô lại trước mắt kia chém thành hai đoạn.
“Tớ đúng là mời cậu nha, chẳng qua là cậu chi tiền mà thôi. . . . . .” Gia Vũ nổi giận, bảo phục vụ đưa tới giấy và bút buộc cô nhóc viết giấy nợ, cũng ghi chú rõ ràng ngày sau khi hắn đến báo danh cô nhóc phải giúp hắn kéo hành lý, trải giường chiếu, sửa sang lại tủ quần áo, cuối cùng nhấn ngón cái của cô nhóc lên lớp dầu mỡ của vịt quay rồi điểm chỉ lên giấy.
Trở lại phòng ngủ, ba vị bạn học mới kia lên phía trước nghênh đón, lôi kéo đánh giá cô nhóc từ trên xuống dưới từ trái qua phải, thần sắc quái dị.
“Trở về làm gì?” Liêu Mỹ Quyên hỏi trước. “Không lãng mạn cả đêm sao?” Bạn ở giường trên hỏi. Phía giường đối diện không mở lời, chính là mân mê miệng khẽ cười, trong mắt chớp động ánh sáng ‘buôn dưa lê’ rực rỡ. Thấy Nhất Nhất đang trong trạng thái đầu đầy sương mờ mịt, mới khẽ hé mở môi anh đào: “Các cậu ấy là hỏi anh đẹp trai đưa cậu tới vừa nãy đi đâu rồi.”
“À, cậu ta đi đến nhà họ hàng rồi.” Gia Vũ có người cậu ở Bắc Kinh công tác, hắn đi qua bên kia tá túc. Thanh âm ‘ ai ồi’ nổi lên bốn phía. “Cậu đối với cậu bạn trai thực không tốt gì mấy. . . . . .” Liêu Mỹ Quyên ban ngày đã muốn hỏi, bạn trai vừa đẹp trai vừa chịu khó như vậy, mà cái miệng cậu còn không ngừng cằn nhằn, thật sự là đang ở trong phúc mà không biết phúc.
“Bạn trai?” Nhất Nhất nuốt ngụm nước miếng, “Ha ha, hắn là bạn trai tớ. . . . . . Ha ha ha!” Ba người ngơ ngác nhìn nhau, Liêu Mỹ Quyên bất mãn đánh nhẹ cô nhóc một cái. “Không phải bạn trai cậu, sao lại đối với cậu tốt như vậy?”
“Cậu ấy tốt? Tốt con khỉ ấy ~~~” Ý thức được nói hơi thô tục, vội vàng bịt miệng hắc hắc cười hai tiếng. “Cậu ta là hàng xóm củ