Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Nghi Kỵ Trúc Mã

Thanh Mai Nghi Kỵ Trúc Mã

Tác giả: Toạ Hoá Bồ Đề

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1341378

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1378 lượt.

pin còn một gạch, bây giờ đã hết sạch!
“Cậu a thật là…, tìm Cẩn Ngôn cũng không nói với tớ một tiếng, hại tớ sốt ruột muốn chết.” Thanh âm hòa dịu đi không ít, Nhất Nhất nghe thấy trong lòng thật hưởng thụ. Gia Vũ lại nói tiếp, “Còn tưởng rằng cậu không có tiền thì học người khác sa đọa chứ.”
“. . . . . . Cậu mới sa đọa!” Vẫn là đừng hy vọng tên kia há mồm ra có thể nói ra lời hay ý đẹp gì.
“Có tiền dùng rồi hả?”
“Không. Nhưng Cẩn Ngôn giới thiệu cho tớ một công việc, tớ ngày mai đi thử xem sao. Aiz Gia Vũ, cậu muốn đi cùng tớ hay không, dù sao cậu cũng không thiếu tiền xài.”
“Công việc gì?”
“Bán quần áo trong trung tâm mua sắm.”
“Không đi. Cậu gặp qua cô đứng quầy thanh tóan là nam chưa?”
“‘Cô’ khẳng định không phải là nam giới, nếu phải, thì chắc là gay, cậu cũng không phải là gay. Thực không đi sao? Được, cậu có cốt khí, cổ nhân dạy: Đói chết là chuyện nhỏ, thất tiết mới là chuyện lớn. . . . . .”
“Đinh Nhất Nhất cậu có tin tớ đem miệng cậu khâu lại không hả?!” Gia Vũ rống lên, cô nhóc lập tức thức thời im bặt. “Tớ nơi này còn có hai trăm, cậu muốn lấy hay không?”
“Ý, cậu không phải nói chỉ có một trăm thôi sao, lấy đâu ra hai trăm?”
“Mượn.”
Mượn? Nhất Nhất cảm động khóc lóc nức nở, tiểu tử này hiện tại càng lớn càng biết đồng cảm với người khác, bản thân cậu ta cũng không có tiền trong lòng vẫn còn nhớ đến mình. “Gia Vũ cậu đối với tớ thật tốt, qua đây ăn xiên que nướng đi, tớ mời khách!”
“Da mặt cậu thực dày, là Cẩn Ngôn mời cậu đúng không?”
“Tớ mời, cậu ta chi tiền không được hả!” Gia Vũ cùng Cẩn Ngôn cả hai đều im bặt.



Sự ám muội nho nhỏ ở trung tâm mua sắm


Boss quầy chuyên doanh (là quầy hàng chuyên buôn bán một mặt hàng nào đó) hôm kia vừa mới có một nhân viên hướng dẫn mua hàng nghỉ việc, đang gấp rút tìm người thế thân, Nhất Nhất vừa khéo lao thân vào. Quản lý của cửa hàng và Cẩn Ngôn là bạn bè, đích thân theo hai người đi xem thử tình trạng buôn bán của trung tâm mua sắm. “Em hôm nay nếu có thời gian, anh sẽ tính cho em một ngày công.” Quản lý nói.
“Dạ có.” Cô nhóc gật đầu. Giật nhẹ ống tay áo của Cẩn Ngôn hạ giọng, “bus? Bus? Là nhãn hiệu gì?”
Hắn bị sặc một cái. “B, O, S, S, tên đầy đủ là HUGE BOSS, một nhãn hiệu quần áo của nước Đức.”
Oh, cô nhóc còn tưởng rằng đó là xe giao thông công cộng chứ. Quản lý gọi một nhân viên quầy thu ngân đến giảng giải một cách đơn giản các thao tác quy trình và các lễ nghi cơ bản, Nhất Nhất rất nhanh nhớ kỹ, đi thay ngay đồng phục của cửa hàng màu xanh đậm, đứng ở trước quầy hàng cũng rất ra dáng. “Hoan nghênh quý khách ghé tăhm, mời quý khách cứ tự nhiên xem, phòng thử đồ ở bên cạnh, xin mời. . . . . .” Âm thầm đọc thử vài lần, cũng thật đơn giản.
“Ai, cậu giả dạng làm khách hàng từ bên kia đi tới thử xem.”
“Thắt Caravat a.”
“Cậu thắt như thế nào?”
“Cái gì ‘như thế nào’, thì thắt như khăn quàng đỏ đó. Trừng tớ làm gì, hồi nhỏ ở trong lớp tớ là người thắt khăn quàng đỏ giỏi nhất a.” Cô nhóc vừa lòng vỗ vỗ ngực hắn. Cũng không tệ lắm ~~ tuy rằng thoạt nhìn có chút khác biệt với người khác.
Không so đo làm gì, Cẩn Ngôn bỏ cuộc luôn việc dạy cho chô nhóc thắt caravat. Vừa rồi không chú ý đến, cư nhiên là áo sơmi màu xanh nhạt phối với caravat màu vàng nhạt, phối màu thực kinh điển a. “Màu sắc và hoa văn không hợp, áo sơmi là sọc vằn, thì caravat sẽ không thể cũng là sọc nghiêng, có thể chọn sọc ô vuông hoặc đơn màu. Về phương diện màu sắc hoặc là thắt màu tương tự hoặc là thắt màu tương phản, cái áo sơ mi này màu xanh nhạt có vẻ rất nền nã thoải mái, có thể không đeo caravat, nếu muốn đeo, có thể phối với màu xanh đậm hoặc màu đỏ sậm.”
“A, Màu đỏ phối với xanh a? Tầm thường a ~~~” Giảng giải với cô nhóc thật không thông mà. “Nếu phối không đẹp, thì chọn màu xám hoặc màu đen đi.”
“Tớ xem phim thấy tham gia lễ tang mới mang màu đen .”
“. . . . . .” Bó tay, xem ra thắt caravat so với việc phối đồ còn dễ dàng hơn. Hắn từ trên giá hàng cầm lấy một cái caravat màu xanh đá, động tác thành thạo làm mẫu cho cô nhóc xem. “Đã hiểu chưa?” Lại tháo ra chiếc caravat đã thắt xong lại chậm rãi làm mẫu một lần nữa để cô nhóc nhìn.
“Đã hiểu.” Nhất Nhất học bộ dáng của hắn ngốc nghếch vòng quanh cổ hắn, vóc người hắn rất cao, nhón chân lên thật khó chịu. “Cậu thấp xuống chút đi.” Kéo hai đoạn caravat đi xuống túm lấy. Hắn theo lời cô nhóc cúi đầu xuống.
“Xuống chút nữa.”
“Thật nhỏ.” Cười cúi người xuống tới mức thích hợp với độ cao cô nhóc.
“Thì cậu lớn, cậu thật lớn. . . . . .” Nhất Nhất nhỏ giọng than thở.
Hắn tiếp xúc thật gần, hơi thở như có như không phun lên trên mặt cô nhóc, ngứa ngứa nóng nóng, cảm giác thật là kỳ quái. “Ái, cậu cậu, cậu nâng đầu lên chút.”
“Nâng lên cậu không tới với, nếu không thì đứng trên ghế đi.” Vũ nhục người khác quá đi ~~~ ngẩng đầu lườm hắn, một bàn tay to áp sát tới mặt cô nhóc.
“Cậu định làm chi?!” Cô nhóc quá sợ hãi, vội vàng giật chặt caravat kéo về phía sau.
“Tóc che mắt.” Cẩn Ngôn đẩy sợi


Duck hunt