XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thất Tịch Không Mưa

Thất Tịch Không Mưa

Tác giả: Lâu Vũ Tình

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341166

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1166 lượt.

̣t ngọn nến, lặng lẽ chờ anh trong góc sân với ánh sao rực rỡ; lúc anh về luôn mang một bó hoa ngải tiên dại cho cô, để hương thơm đại diện cho sự hạnh phúc này bay vào giấc mơ của cô mỗi đêm.
Khi rảnh rỗi, anh sẽ gối đầu lên chân cô đọc sách, còn cô chăm chỉ đan chiếc khăn màu vàng nhạt với tốc độ như rùa bò.
Cô nói muốn đan khăn cho anh, còn nhờ cô hàng xóm dạy cách đan.
Anh nói, với tốc độ của cô, đợi cô đan xong thì đã mùa hè rồi!
Cô cười, đáp lại anh: “Không sao, em có thể giữ lại hơi ấm của em, sang năm anh không sợ lạnh nữa.”
Cô không nhìn thấy, chỉ có thể dựa vào cảm giác, cách đan quá phức tạp, cô không làm được, ngày nào cô cũng đan tới khi mệt hay buồn ngủ thì thôi, anh nhẹ nhàng lấy thành phẩm còn dang dở đó ra khỏi tay cô, cười khẽ với cô đang say ngủ: “Ngốc ạ, anh không cần khăn len, chính em đã là sự ấm áp của anh rồi!”
Anh thực sự không nỡ nói cho cô hay, chiếc khăn len này đan buồn cười biết bao, thực sự nếu muốn quàng ra khỏi cửa thì cần phải dũng cảm vô cùng!
Nhưng anh thích cảm giác như vậy, thích cô làm mỗi việc vì anh, thích khi về nhà, từ xa đã nhìn thấy hình dáng yên lặng chờ đợi của cô, cuộc sống ở nhà rất giản dị, giống như bất cứ đôi vợ chồng trẻ bình thường nào trên thế giới, sống những ngày tháng bình thường nhưng vô cùng vui vẻ.
Họ rất giống vợ chồng, thực sự rất giống…
Ngày Đại Mao làm lễ đầy tháng cho con trai, họ cùng tới dự.
Thẩm Thiên Tình lặng lẽ hỏi nhỏ anh: “Vợ Đại Mao có xinh không?”
Anh cũng nói nhỏ bên tai cô: “Cũng được, có điều còn kém xa em.”
Cô cười, đập nhẹ anh một cái. Nếu anh bị đuổi ra ngoài, cô tuyệt đối không nói giúp anh đâu!
Cô và Đại Mao nói chuyện một lúc, khi không có ai, anh ta vô tình nói cho cô biết một bí mật có đánh chết cô cũng không ngờ đến…
“Em biết không? Thực ra anh từng thích em.”
“Hả?” Cô kinh ngạc há miệng, hoàn toàn không thể tin nổi. Anh ta đang đùa à? Cô chưa quên anh ta thích chọc cô biết bao, có thể nói từ nhỏ đến lớn toàn bị anh ta bắt nạt! Sau này, cô cảm thấy không thể tiếp tục như vậy nữa, bắt đầu học cách phản ứng lại, anh ta có thể thích một nữ sinh đanh đá suốt ngày đánh nhau với anh ta ư?
“Gì mà kinh ngạc tới mức ấy à? Hồi nhỏ ngốc nghếch mà, không biết biểu lộ tình cảm thế nào, đành dùng thủ đoạn trêu chọc để thu hút sự chú ý của em, nếu không sao anh có thể thua em được?”
Đúng vậy, anh thường bị cô đánh tới mức thê thảm nhưng không thực sự trả đòn để cô bị thương, ngẫm ra anh vẫn đầy uất ức.
“Đáng đời anh, cách anh theo đuổi con gái, có ai bị khuất phục mới lạ.”
“Anh cũng không muốn, ai bảo em suốt ngày mở miệng là lại anh trai, anh trai… Anh không chịu nổi, nếu không đối đầu với em thì cả người bứt rứt. Em còn nhớ không? Có một lần, cả ngày em kêu muốn được gả cho anh trai, anh không chịu thua em, nói với em: “Anh em không thể kết hôn, đừng mơ giữa ban ngày nữa!” Lúc đó, em khóc rất ghê! Mẹ anh tưởng anh lại ức hiếp em, bèn lôi anh về nhà đánh cho một trận.”
“Em nhớ.” Cô khẽ cười. Hình như năm cô ba, bốn tuổi thì phải!
“Bây giờ nhớ lại, Vũ vô cùng yêu mến, che chở cho em, anh lại toàn bắt nạt, chẳng trách trong tim em chỉ có anh ấy, chẳng thèm đoái hoài đến anh. Là anh ngốc, dùng cách ngốc nhất mới có thể yêu thầm bao năm nhưng chẳng có chút tác dụng. Năm mẹ em mất, Vũ về chịu tang, mẹ anh mắng anh ấy mấy câu, thực ra lúc đó bà đã đoán được trước anh ấy sẽ đưa em đi, hại anh đến biểu lộ tình cảm cũng không kịp, thổ huyết trọn ba ngày ba đêm, đấm tim gan hận tới mức muốn chết. Mẹ anh nhìn thấu tâm ý anh, bảo anh đừng mơ mộng hão huyền, vì bà tận mắt nhìn Vũ sinh ra, mẹ em chỉ mang thai có một lần, có thể do sợ Vũ cô đơn mới nhận nuôi em. Tình cảm của em với anh ấy tốt như vậy, ở bên nhau cũng là chuyện sớm muộn, vì vậy anh mới dần hết hy vọng, từ bỏ tình cảm đối với em, chúc phúc cho bọn em tự đáy lòng.”
“Thế à?” Mọi người đều nhìn nhận bọn họ như vậy ư?
“Đúng thế, bọn em rất xứng đôi, bao năm rồi, em và anh ấy cũng được ở bên nhau nhỉ?”
“Anh định nghĩa ở bên nhau là gì?”
“Đương nhiên là kết hôn, sinh con!”
“Em bây giờ thế này, có thể kết hôn, sinh con được không?”
Đại Mao không nói được lời nào.
“Thực ra, bọn em thế này cũng không có gì không tốt. Buổi sáng hằng ngày tỉnh giấc, biết anh ấy ở bên, có thể chạm vào anh ấy, nói chuyện với anh ấy, cảm nhận sự tồn tại của anh ấy, như vậy là đủ rồi, không ai quy