Tác giả: Lâu Vũ Tình
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341215
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1215 lượt.
hích ứng nhanh hơn cả anh.
Anh khẽ thở dài, dịu dàng nhìn cô: “Lâu lắm không hát rồi, có hát sai cũng đừng trách anh đấy!”
“Không đâu!”
Anh vỗ nhẹ cô, khe khẽ hát, đó là giai điệu dịu dàng, yêu thương nhất.
Cô tựa vào anh nghỉ ngơi, lắng nghe thật kỹ, trái tim dâng lên cảm xúc mềm mại nhất.
“Non xanh nước biếc tĩnh mịch, một cơn gió bay đến từ giữa hồ …”
Một bài hát dân ca, giai điệu đơn giản song lại thể hiện được tình cảm thuần khiết mãi không phai màu giữa anh và cô.
“Anh, anh bảo ngày mai tuyết có rơi không?”
“Chắc sẽ có!” Anh nắm bàn tay lạnh giá của cô, má của anh chạm vào tóc cô.
“Vậy nếu sáng mai tuyết rơi, anh nhớ gọi em dậy nhé!”
“Ừ, em yên tâm ngủ đi!”
“Vâng.” Cô nhắm mắt.
Không biết đã bao lâu qua, trong vòng tay không còn phát ra chút âm thanh nào, vẻ mặt cô quá bình thản, yên lặng tựa như…đã chết.
Anh nín lặng, đặt tay lên ngực cô, cảm giác được nhịp đập nhè nhẹ, mới thở phào một hơi.
Dường như đêm nào anh cũng lặp lại động tác này mới có thể chắc chắn cô thực sự ngủ ngon, không rời xa anh.
Mấy đêm đầu, anh toàn tỉnh giấc giữa đêm, sau đó chỉ có thể ngắm gương mặt ngủ say của cô, không tài nào ngủ tiếp được. Khi cô phát hiện ra, liền kéo tay anh đặt lên ngực cô, để anh cảm nhận được nhịp đập của nó, yên tâm ngủ lại.
Còn cô sẽ gối đầu lên ngực anh, kề sát vào vị trí của trái tim.
“Chỉ cần nghe tiếng tim anh đập, em sẽ không rời đi.” Cô nói như vậy.
Anh tin cô, thật sự tin cô, anh tin chỉ cần trái tim anh cố gắng đập, cô sẽ không rời đi.
Tuyết rơi.
Sáng vừa tỉnh dây, chân trời lả tả những bông hoa tuyết, cô nghịch tuyết ngoài cửa sổ, hưng phấn như một đứa trẻ.
“Đóng cửa sổ vào đi, cẩn thận kẻo bị cảm lạnh!” Thẩm Hàn Vũ sắc thuốc trong bếp, quay đầu nhìn cô, nhíu mày nói.
“Một chút nữa thôi.” Cô giơ tay hứng những bông tuyết mịn, cảm giác lành lạnh trong lòng bàn tay, quả nhiên giống như cô tưởng tượng.
Câu này cô đã nói năm lần rồi.
Thẩm Hàn Vũ tắt lò sưởi, dứt khoát ra đóng cửa sổ, đẩy xe lăn vào trong phòng, không cho cô nghịch tuyết đọng lại thành một lớp dày trên cửa sổ nữa.
Giơ tay nhặt bông tuyết trên tóc cô, chạm vào vùng da thịt lạnh ngắt, anh dùng đôi tay mình xoa tay cô cho ấm rồi vào bếp bưng bát thuốc nóng ra.
“Anh, lát nữa chúng ta ra ngoài, được không? Cô ngẩng mặt, tràn đầy hy vọng.
“Uống hết bát thuốc này rồi hẵng nói!” Anh múc một thìa, thổi qua cho đỡ nóng rồi đưa lên miệng cô.
“Để em tự uống!”
“Được, vậy em cẩn thận, nóng đấy!” Đặt bát thuốc vào tay cô, anh về phòng xem xét tài liệu và giấy tờ xem đã đầy đủ chưa, hôm nay cô phải đến viện kiểm tra lại.
Lúc anh ra ngoài, cô đã uống hết bát thuốc, ngoan ngoãn chờ.
“Có được không?” Cô nghiêng tai, nghe tiếng bước chân anh rời khỏi phòng.
Ai chẳng biết cô muốn đi nghịch tuyết.
“Đợi chút nữa.” Anh thuận tay lấy chiếc khăn len trong phòng quàng lên cổ cô, giúp cô đi găng tay, đội mũ lông, mặc áo khoác, sau đó nhìn cô một lượt từ đầu đến chân để chắc chắn rằng cô không bị lạnh.
“Em sắp bị anh quấn thành con chim cánh cụt rồi.” Cô lẩm bẩm.
“Đừng nhiều lời!”
Làm xong kiểm tra và trị liệu định kỳ, Thẩm Hàn Vũ thảo luận tình hình bệnh tật của cô với bác sĩ ở bên ngoài, trở về phòng bệnh, trong đầu anh luôn lặp lại câu nói của bác sĩ…
“Tình hình không lạc quan hơn trước, gần đây số lần cô ấy co cơ, đau đớn chắc nhiều hơn chứ?”
“…Không có.” Anh không nhìn thấy lần nào cả.
Cô uống thuốc đúng giờ, ngoan ngoãn chấp nhận trị liệu, anh luôn cho rằng, bệnh tình cô đã ổn định hơn rất nhiều rồi…
Bác sĩ cười, hiểu rõ: “Có lẽ cô ấy không muốn anh lo lắng!”
Tâm khảm anh như bị giáng một đòn mạnh. Đúng vây, đây đích thị là việc cô có thể làm.
Vì cô biết, khi cô bị bệnh tật giày vò đau đớn, anh còn đau hơn cả cô, cho nên cô sẽ giấu giếm, không cho anh nhìn thấy, chỉ giữ lại nụ cười đẹp nhất cho anh.
“Em gái anh rất kiên cường, tôi chưa thấy bệnh nhân nào mắc đa xơ cứng mà vẫn có thể cười một cách vui vẻ, mãn nguyện đến vậy.”
“Cô ấy là đồ lừa đảo.” Anh ngốc tới nỗi bị cô ấy qua mặt.
“Được rồi, vậy chúng tôi đề nghị tốt nhất nên đưa tên lừa đảo này vào viện tiếp nhận trị liệu đầy đủ, không thể kéo dài nữa.”
Đã… tệ đến thế ư? Nhưng anh lại không hiểu rõ tình hình…
Ngẩn ngơ suy nghĩ cho tới khi trở về phòng bệnh, không nhìn thấy cô, anh quay sang hỏi cô y tá đang thu dọn bình rỗng: “Cô ấy đâu?”
Cô y tá ch