Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thất Tịch Không Mưa

Thất Tịch Không Mưa

Tác giả: Lâu Vũ Tình

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341164

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1164 lượt.

̉ng sợ tìm kiếm anh.
Anh đột nhiên dang tay ôm chặt cô, giọng buồn bã: “Em nên để anh biết mới đúng chứ!”
Cô mặc kệ anh ôm cô chặt tới mức nhói đau, không có ý vùng vẫy.
Rất lâu sau, cô mới thấp giọng hỏi: “Anh, thực ra anh biết vì sao em không nằm viện, đúng không?”
Toàn thân anh run rẩy, mím chặt môi không muốn trả lời, giả vờ như vậy cũng có thể không phải đối mặt.
Thẩm Thiên Tình thở dài không nói.
Thời gian của cô không còn nhiều nữa, những ngày tháng còn lại rất đáng quý, cô không muốn lãng phí thời giờ vào việc nằm viện và chữa trị vô ích, cô muốn tranh thủ từng phút, từng giây ở bên anh.
Cho nên cô muốn về nhà, nơi cô và anh cùng trưởng thành, những ngày tháng hạnh phúc nhất trong cuộc đời cô là ở đây, hồi ức đẹp đẽ ngọt ngào nhất của cô cũng là ở đây, trở về vùng đất cô quen thuộc nhất, bên cạnh có người cô lưu luyến nhất, cả đời này cô chẳng có gì tiếc nuối nữa…
Anh hiểu em, cho dù em không nói gì, anh chắc chắn vẫn hiểu đúng không? Anh trai?






Trở Về
Vào buổi chiều mưa phùn bay bay, họ trở về nhà.
Hàng xóm xung quanh thấy họ đã trưởng thành, Tiểu Tình bệnh tới mức tiều tụy, gầy giơ xương mà đau lòng, muốn giúp cô tẩm bổ.
Mọi người rôm rả nói chuyện vui hồi nhỏ của anh em họ suốt cả tối, tới khuya mới tha cho họ về nhà.
Thật là ấm áp, họ thật sự có cảm giác được trở về nhà.
“Đang đẹp, cắt làm gì?” Mười ngón tay thon luồn qua mái tóc dài như con thoi. “Tết tóc hay buộc đuôi ngựa?”
“Buộc đuôi ngựa.” Cô trả lời, rồi tiếp tục: “Đỡ phiền anh.”
“Lại bắt đầu khách khí với anh rồi, Thẩm tiểu thư.” Chải đầu xong, anh đẩy cô vào phòng tắm, lấy khăn ướt lau mặt cho cô. “Không cho cắt, anh không thấy phiền chút nào.”
“Để em tự làm!”
Thẩm Hàn Vũ giúp cô túm tóc cao lên: “Có việc cứ gọi anh một tiếng.”
Anh tiện tay dọn dẹp lại căn phòng. Bao năm không về, bụi chất đầy như núi, rất nhiều chỗ cần quét dọn.
Thẩm Thiên Tình thở dài. Cô biết mình là gánh nặng. Một người đàn ông như anh mà phải làm những việc sinh hoạt thường ngày cho cô: giặt quần áo, nấu cơm, còn cô chẳng giúp được gì, vì anh nói cô là niềm vui duy nhất của anh…
©
Nhưng thực sự có đáng không? Vì niềm vui ngắn ngủi này, anh đã trả một cái giá quá lớn…
“Ngơ ngẩn gì thế? Anh làm chút cơm, sau khi ăn xong, anh đưa em đi dạo xung quanh, lâu rồi không về, em muốn đi nơi nào trước?”
Nhét bát đũa vào tay cô, Thẩm Hàn Vũ không ngừng gắp thức ăn cho cô.
“Em muốn đi ra con rạch mà hồi nhỏ anh thường bắt con cá bụng to cho em.”
“Được, có điều bây giờ chắc chẳng còn cá bụng to mà bắt nữa.” Thời đại tiến bộ, môi trường thiên nhiên bị phá hủy gần hết, đến nông thôn mộc mạc cũng không thoát.
“Đúng vây…” Cô thất vọng lẩm bẩm. Những hồi ức quý báu như thế đều dần biến mất, không lưu giữ nổi.
Thẩm Hàn Vũ nhìn sự vắng lặng trong đáy mắt cô, không nén được liền lập tức đổi sang giọng điệu vui vẻ: “Đúng rồi, vừa nãy cô hàng xóm tới giúp anh quét dọn nhà cửa, còn cho anh biết, tuần sau là lễ đầy tháng con trai của cậu Đại Mao nhà cô ấy, muốn mời chúng ta sang uống rượu mừng. Em còn nhớ Đại Mao không? Cậu chàng hơn em hai tuổi, thường bắt nạt em tới mức khóc hu hu chạy về nhà mách anh đấy!”
“Em vẫn còn nhớ, anh ta rất lỗ mãng, lúc nào cũng trêu chọc em, em từng thề ít nhất một nghìn ba trăm năm mươi lần không thèm để ý anh ta nữa. Không ngờ anh ta kết hôn rồi, không biết bây giờ anh ta còn kéo bím tóc của con gái, hắt nước vào người ta nữa không…”
Anh cười khẽ: “Nếu bây giờ còn tệ thế, có thể thấy anh ta chẳng tiến bộ tí nào.”
“Đúng rồi, em muốn trêu anh ta, kể cho vợ anh ta biết chuyện xấu trước kia.”
“Em đừng có thất đức thế, ai lại đi phá hoại nhân duyên của người ta, cẩn thận kẻo bị báo ứng đấy!”
“Không sao, nếu có báo ứng cứ tới tìm anh.”
“Liên quan gì tới anh?”
“Em là em gái anh, anh không gánh vác cho em thì ai gánh vác?”
“Em giỏi lắm. Thẩm Thiên Tình! Bản thân làm điều thất đức, còn muốn kéo anh xuống nước.”
Cô lè lưỡi: “Đáng đời, ai bảo anh là anh trai em?”
Nói nói cười cười, họ ăn xong bữa sáng.
Anh đưa cô đi qua từng địa điểm tạo nên ký ức thời niên thiếu của họ, nhớ lại từng việc xảy ra ở từng nơi, rồi tựa vào nhau dưới cây khế trong đêm, ngắm sao qua đôi mắt anh, sáng biết bao, cho tới khi cô ngủ trong vòng tay anh.
Nếu anh rời khỏi nhà, cô sẽ đốt mô