Tác giả: Hoa Cười Với Tôi
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342289
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2289 lượt.
u là hối hận.
Tôi ôm đầu gối ngồi ở cửa nhà anh ta thật lâu thật lâu, điện thoại di động hết pin tắt máy, tôi không biết thời gian.
Giữa lúc tôi sắp buồn ngủ thì thang máy đối diện “Đinh” một tiếng làm tôi giật mình tỉnh giấc, tôi vội vàng đứng thẳng dậy, linh tính mạnh mẽ nói cho tôi biết là Chu Dật.
Cửa thang máy chậm rãi mở ra, bên trong đi ra một thân ảnh uể oải, cây dù đen ban đầu đã không còn, mái tóc đen dày cũng không còn hình dạng.
Vẻ mặt Chu Dật trắng bệch lấy ra chiếc chìa khoá đi về hướng tôi, sau đó ngẩng đầu, tay dừng lại giữa không trung, cùng lúc kinh hỉ nhìn tôi, bước qua.
Môi của anh ta hơi mở ra, âm thanh trầm thấp khàn khàn: “Em… Sao lại ở chỗ này?”
Tôi cắn môi, thì thào nói: “Thầy…”
“Em đứng lên trước đi.”
“Chân tê rồi, không đứng lên được.” Tôi đáng thương nói.
Anh ta ngồi xổm xuống, hai tay vắt ngang hai tay của tôi, ôm tôi lên. Lập tức lấy chìa khoá ra mở cửa phòng.
Tôi dè dặt kéo góc áo của anh ta: “Thầy, em đến để xin lỗi.”
“??”
“Vừa rồi ở cửa quán bar em không nên nói thầy như vậy, em sai rồi, sau này em không bao giờ sẽ đến làm phiền thầy nữa…”
Tôi còn nói chưa dứt lời, cả người đã bị anh ta ôm chặt, trọng lượng cơ thể hầu như đều dựa vào trong ngực anh ta, cằm bị bàn tay to của Chu Dật nâng lên, một nụ hôn cực nóng cứ như vậy ấn xuống.
Cả người tôi giống như bị lửa đốt, từng giọt mưa trên mái tóc đen của anh ta rơi xuống xương quai xanh của tôi hoá thành dòng nước chảy vào trong quần áo, tay kia vuốt ve sau lưng tôi.
Đôi môi nóng bỏng chặt chẽ đè nặng tôi, ở trên môi tôi trằn trọc vụng trộm ma sát nhiều lần, thân thể của tôi dần dần nóng lên, thậm chí còn sinh ra một loại dục vọng không thể cưỡng lại, xem xét, nhón ngón chân nhiệt tình đáp lại anh ta.
Chu Dật kéo gáy tôi, tôi lảo đảo ngã lên sô pha, anh ta ôm tôi, chiếc lưỡi linh hoạt cạy mở khớp hàm của tôi, tiến quân thần tốc, mút, liếm...
Tôi thở càng ngày càng gấp, thân thể mềm mại không xương leo lên trên người anh, nhắm mắt lại.
Đôi môi hơi mỏng của anh ngậm cánh môi tôi, ngu muội khẽ nói thầm với tôi: “Xin lỗi.”
Lén lút
Tôi quy củ trở về nhà, nửa người dưới bắt đầu bủn rủn, hời hợt, lại rất khó chịu.
Ngồi ở phòng khách một lúc, ba sẽ trở về, tôi giống như tội phạm vừa mới được thả ra khỏi nhà tù, bắn lên từ ghế sô pha, cẩn thận nhận lấy đồ ăn trong tay ông: “Ba~ Ngài đã về rồi!”
Ba tôi nghiêng đầu xem xét hai mắt tôi: “Đây là thế nào, sao cười cứng ngắc như vậy?”
Vẻ mặt của tôi lập tức mắc kẹt giữa không trung, co rút, nói: “Có thể là ngày hôm qua ăn nhiều quả óc chó quá, cạp cạp.”
Tôi chân chính tức giận: “Ba, bị phỏng nghiêm trọng như thế mà ba che giấu cái gì chứ, chúng ta đến b
Ba thở dài, rút tay lại: “Ba con đã già rồi, cái này còn không biết ư, từ sáng sớm đã đến phòng khám bệnh của chú Trương ở góc đường xem qua rồi, cũng bôi thuốc rồi.”
Tôi nghi ngờ nắm tay ông nhìn chăm chú một lúc mới nói: “Không được, con không tin chú Trương thành thạo thuật chữa bệnh, ba vẫn nên theo con đến bệnh viện khám, phỏng nghiêm trọng như thế, thật là, làm sao bây giờ?”
Ba giằng co không muốn: “Đản Đản, con cứ vào phòng ôn bài đi, chút vết thương nhỏ này thực sự không sao đâu.”
Tôi cũng khó lay chuyển, không chịu thả ra: “Không được, con lo lắng, huống chi hiện tại ba là đầu bếp của nhà hàng, tay bị thương sao được.”
Cuối cùng, ông đối phó không được với tôi, đồng ý cùng tôi đến bệnh viện khám.
Lúc ra khỏi cửa, ông bất đắc dĩ lắc đầu với tôi: “Đản Đản, con đứa nhỏ này, từ lúc xảy ra chuyện của mẹ con, liền không thể nhìn thấy người khác bị thương, cái thói quen này của con phải thay đổi hay không thay đổi mới tốt đây.”
Tay tôi nắm chìa khoá, giả vờ thoải mái trả lời: “Chẳng lẽ không tốt, như vậy mới có thể chăm sóc cho ba mà.”
May mà gần nhà của tôi có một bệnh viện chính quy lớn, không để chậm trễ thời gian, tôi liền lấy số cho ba.
Có lẽ là vì đúng lúc cuối tuần, trong bệnh viện tấp nập người, xen lẫn với mùi cồn và tiếng khóc của trẻ con.
Tôi có ấn tượng không tốt với bệnh viện, trong trí nhớ của tôi nơi này là một chỗ đầy mùi máu tanh và thuốc sát trùng, bác sĩ cũng không dễ gần, thậm chí có thể xem là không kiên nhẫn, biển người nhiều lắm, có người ăn mặc gọn gàng, cũng có người áo quần tã tơi, có thể nói là nhìn thấy đủ các hạng người.
Tôi không chịu được cảm giác này, cho nên thừa dịp lúc ba băng gạc, chạy ra cửa bệnh viện hít thở không khí trong lành.
Trận mưa to tối hôm qua đã rửa sạch toàn bộ dơ bẩn của thành phố, đổi lấy thời tiết nắng đẹp ngày hôm nay. Hai cây đại thụ không biết tên của bệnh viện đã rụng hết lá, trơ trụi đong đưa trong gió, mùa đông này lén lút phủ xuống bên cạnh chúng tôi không biết từ lúc nào.ng một hồi, tôi vừa định xoay người đi vào đón ba, đột nhiên có người vỗ mạnh lên vai, tôi kinh ngạc quay đầu lại, lấy làm kinh hãi, hoá ra là Lí Đông Lâm.
“Ơ, sao cậu lại ở chỗ này?” Tôi buột miệng hỏi.
Lí Đông Lâm cười ha hả, ch