Tác giả: Hoa Cười Với Tôi
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342297
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2297 lượt.
nói vài câu đơn giản, Lí Đông Lâm nhìn tôi và ba chuẩn bị đi ra ngoài, cũng lễ phép nói: “Cháu đi trước đây, tạm biệt bác trai ạ.” Sau đó gật đầu với tôi.
Sau khi về nhà, tay của ba không làm việc, chỉ có thể nằm trên giường xem tivi, tôi ở trong phòng ôn tập nội dung kì thi hàng tháng vào cuối tuần, lúc đem vở ghi chép của các môn sắp xếp lại, mới phát hiện đã chiều tối.
Vội vã mở tủ lạnh lấy đồ ăn và cơm ra hâm nóng, tuỳ tiện giải quyết chuyện no bụng.
Sau khi tắm rửa xong, tôi vừa lau tóc vừa lo lắng, rốt cuộc có nên nói chuyện thẳng thắn với Lăng Linh về Chu Dật hay không?
Đang suy nghĩ thì điện thoại di động rung, lần này tôi nhìn chăm chú, thấy rõ là ai mới nhận điện thoại.
“Chu Đạm Đạm, xuống lầu đi, anh đang ở dưới lầu nhà em.”
Thiếu chút nữa tôi đã ném văng cái máy sấy tóc: “Anh chạy đến dưới lầu nhà em làm cái gì?”
m thanh của Chu Dật nghe có chút buồn cười cùng bất đắc dĩ: “Trả lại ngọc bội cho em, nếu không phải thì em cho là còn có thể làm gì?”
“Vậy… Anh chờ em ba phút.”
Tôi vội vã khoác áo khoác ngoài áo ngủ, đi dép đi xuống lầu.
Dọc theo ánh sáng đèn đường đi tới đầu phố.
Liền thấy Chu Dật đứng đưa lưng về phía tôi, mặc một cái áo khác ngoài màu đen, cái bóng cao ngất thon dài bị đèn đường kéo ra thật dài.
Tôi tung tăng chạy tới, mạnh mẽ nhào vào người anh, ôm lấy anh từ phía sau: “Lạnh không?”
Anh cười khẽ, xoay người ôm lấy tôi, thấy rõ cách ăn mặc của tôi, nhíu chân mày: “Em là kim cương à, sao mặc ít như vậy?”
Nói xong kéo tôi vào trong áo khoác của anh, tôi lộ ra ánh mắt ai oán: “Người ta còn không phải vì muốn nhanh chóng nhìn thấy thầy giáo ngài sao, chính là không thể chờ được mà.”
“Ba hoa!” Anh giả vờ tức giận gõ trán tôi.
Lập tức lấy từ trong túi áo khoác ngoài một khối ngọc bội xanh đậm, phía dưới là sợi dây tơ hồng dài nhỏ.
Tôi cố ý hỏi anh: “Anh làm sao biết là của em!”
Aừ lạnh, tháo sợi dây ra: “Trừ em ra, còn có thể là ai.”
Tôi cười đắc ý.
Chu Dật vén tóc bên tai tôi, hai tay ôm cổ tôi, hơi cúi người đeo ngọc bội giúp tôi.
Ngọc bội lạnh lẽo trong tay anh hạ xuống, anh giúp tôi điều chỉnh độ dài, sau đó buông ra: “Không được lại làm rớt nữa.”
Tôi nhìn gương mặt đẹp trai của anh gần trong gang tấc, nghịch ngợm ôm mặt anh, dâng lên môi mình.
Anh ôm chặt tôi, cúi đầu hung hăng hôn xuống, sau khi triền miên mới lưu luyến buông ra.
Lại hôn trán tôi: “Ở trường học cũng không thể như vậy.”
Bầu trời quang đãng
Dưới ánh trăng, cái bóng của hai chúng tôi bị kéo dài, quấn cùng một chỗ, hợp hai thành một.
Tôi ôm lấy cổ anh không để anh đi, anh không lay chuyển được tôi, quấn quýt nửa ngày, cuối cùng đồng ý tản bộ cùng tôi. Đoạn đường chúng tôi đi vừa đến buổi tối đêm khuya, vắng người, lại đặc biệt an bình, giống như là vùng ngoại ô thành phố, không chỉ rời xa âm nhạc và tiếng động lớn ầm ĩ mà còn có thể ngửi thấy mùi cỏ xanh lúc ẩn lúc hiện.
Bóng đêm trêu người, tôi kéo Chu Dật đi dạo trên con đường đá cuội nhỏ, anh luôn luôn giúp tôi kéo chặt áo quần, trái lại tôi lại không quan tâm, đột nhiên tôi nhìn thấy trước mặt là quầy hàng thực phẩm trên đường phố, đôi mắt sáng lên.
“Muốn cũng đừng nghĩ.”
“A, được!” Tôi hoan hô, kiễng chân hôn lên mặt anh, sau đó kích động lôi kéo tay anh đi qua đường cái vắng tanh, chọn một vị trí gần bên ngoài ngồi xuống, kêu ông chủ gọi món ăn.
“Hai cua nướng, nửa cân tôm càng cay, còn thêm một phần hoa não nướng!” Tôi nồng nhiệt gọi món ăn.
Chu Dật ở bên cạnh, góc lông mày co giật: “Chu Đạm Đạm, em ăn hết nhiều như vậy không?”
“Ăn không hết thì đóng gói nha, thầy, anh muốn ăn cái gì?”
“Anh uống trà!”
Ông chủ buôn bán đã vài chục năm, tay chân lanh lẹ, mặc dù làm ăn phát đạt, tốc độ làm món ăn cũng cực kì nhanh, không quá mấy phút, tôm càng cay thơm thơm của tôi đã mang tới.
Tôi lập tức mang bao tay nhựa ăn nhanh chóng, tốc độ lột tôm không ai có thể đạt tới, tôi nhanh chóng lột vỏ cứng, cầm tôm bóc vỏ hồng hào trêu đùa, đưa đến bên miệng Chu Dật: “Nếm thử đi thầy, dư vị tuyệt đỉnh nha!”
Anh bất đắc dĩ mở miệng, ngậm lấy tôm bóc vỏ trong tay tôi, hơi nhíu nhíu mày
“Rất cay ạ?” Tôi quan tâm hỏi, tôi đã kêu ông chủ để cay vừa vừa, mùi vị này vừa vặn với tôi, không nghĩ tới Chu Dật không thể ăn cay như thế.
Chu Dật nhấp một ngụm trà: “Không phải, quá mặn.”
“Mặn?” Tôi lập tức lột một con nhét vào miệng: “Cũng được mà, thầy, anh ăn nhạt à.”
Anh gật đầu: “Ừ, bình thường khẩu vị không nặng.”
Tôi thè lưỡi: “Em ăn một mình nha.”
Anh gật đầu, lấy một tờ khăn giấy ở bên cạnh, lau ớt bên mép cho tôi: “Đừng ăn nhiều quá.”
Tôi hết sức tập trung vào ăn đồ ăn ngon, Chu Dật ở bên cạnh cũng nhận thấy mùi thơm, tay chống trên bàn, bên miệng ẩn chứa ý cười nhìn tôi, trái lại tôi bị anh nhìn trộm nên cực kì xấu hổ.
“Anh đừng nhìn chằm chằm em nha! Em ăn không vô đó.”
Anh lắc đầu, lấy điện thoại di động ở trong túi ra, cầm trên tay ngắm nghía: “Không nhìn em nữa, nhanh ăn đ