XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thầy Ơi Em Ghét Thầy !

Thầy Ơi Em Ghét Thầy !

Tác giả: Hoa Cười Với Tôi

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342280

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2280 lượt.

o, có lẽ là một đứa bé đang luyện tập, nghe được tiếng đàn non nớt, lại ở trong màn đêm yên tĩnh này, có lẽ một số người sẽ nghĩ là tiếng piano nửa đêm làm phiền giấc ngủ của họ, nhưng tôi nghe thấy lại vô cùng cảm động, những nốt nhạc đơn thuần lướt nhảy trên phím đàn, tựa như những ngón tay thon dài của Chu Dật…
A… Tôi che chăn nhớ tới nhiệt tình của anh, có chút thẹn thùng.
Tiếng đàn dưới lầu vẫn không ngừng, dần dần trở nên du dương êm tai, tôi càng nghe tâm tình càng tốt, lại càng ngủ không được, vừa nghe tiếng đàn vừa nghĩ tới Chu Dật đã ngủ chưa, có phải cũng giống như tôi thưởng thức tiếng đàn nửa đêm hay không?
Nghĩ vậy tôi liền nhịn không được kích thích, xoay người đứng dậy rời giường, chèn mũi chân mở cửa phòng, rón ra rón rén đi tới cửa phòng Chu Dật, tai dán trên cửa muốn nghe động tĩnh bên trong.
Nhưng đợi một hồi lâu cũng không nghe được cái gì, cũng không biết người này đã ngủ chưa, tôi thất vọng quay đầu, vừa mới quay qua đã thấy Chu Dật cười gian như một con quỷ đứng ở sau lưng tôi, tôi sợ đến mức thụt lui đâm vào cửa phòng.
“Muốn nghe lén cái gì hả?” Chu Dật phỏng đoán, rõ ràng là giả bộ hồ đồ hỏi tôi.
Tôi lắc đầu khing thường: “Không có gì, chỉ là xem thầy đã ngủ chưa.”
Anh “Hứ” một tiếng đầy ý nghĩa.
Tôi không cam lòng, đi theo sau anh giống như một cái đuôi: “Thầy, thầy muốn ngủ ạ?”
Anh quay đầu nhìn tôi: “Đúng vậy, sao nào, tự mình không ngủ được à?”
“Vâng.”
Anh trầm mặc chốc lát: “Anh đi pha sữa cho em nhé.”
“Không muốn uống. Thầy, thầy giúp em đi!” Tôi đi ra trước ôm lấy Chu Dật, đầu càng không ngừng mè nheo ở trong ngực anh.
“Đừng náo loạn Đạm Đạm.” Anh vuốt tóc tôi, muốn kéo tôi ra.
Tôi có chết cũng vòng ôm anh không buông: “Em không, em không.”
Anh bị tôi ôm đến mức không động đậy được, không biết nên khóc hay nên cười nói: “Chu Đạm Đạm, anh trước đây cũng không phát hiện ra em lại xấu xa như thế đấy.”
Tôi ngẩng đầu cười với anh: “Bây giờ phát hiện vẫn không tính là quá trễ.”
Anh bất đắc dĩ ôm lấy tôi.
Đột nhiên tay anh dừng lại, nhăn mi trách cứ: “Sao lại không đi dép, nhanh lên giường che lại, đừng để bị cảm.”
“Tuân mệnh!”
Tôi dương dương tự đắc tiến vào trong chăn của anh, chủ động đắp chăn, lộ ra hai con mắt cười hì hì nhìn anh.
Anh mở ra bên kia chui vào ngủ, trong chăn ấm áp lấp đầy hơi thở của anh, Chu Dật ôm chặt tôi vào trong ngực, sờ sờ hai tay tôi: “May mà không bị lạnh.”
Tôi nghiêng đầu, thừa dịp anh không chú ý, chụt một cái lên gương mặt sạch sẽ của anh.
Miệng Chu Dật tràn đầy ý cười, không nói chuyện, vẫn nhìn tôi không chớp mắt, ngón tay liên tục vuốt ve qua lại trên mặt tôi, gương mặt hơi lạnh của tôi cảm nhận được độ ấm từ lòng bàn tay anh, nóng bỏng thiêu cháy.
“Làm sao vậy?” Tôi thấy anh không nói lời nào, liền hỏi.
Ở phía ngược sáng, hai tròng mắt anh có ít sương mù, tay trái xuyên qua tóc tôi, giữ gáy tôi kéo về phía anh, đôi môi nóng bỏng của anh ngang ngược hôn lên.
Tế bào toàn thân tôi chưa từng nhảy lên như vậy, vô thức thả lỏng, cả người khoan khoái.
Tôi nhắm mắt hưởng thụ nụ hôn kích thích nhiệt liệt của anh, trong khi hôn tôi, một bàn tay to vuốt ve bên hông tôi, vô tình vén áo ngủ rộng thùng thình của tôi.
Trong nháy mắt, lòng bàn tay nóng hổi của anh chạm vào da thịt bên hông tôi, một dòng nước ấm nói không nên lời nảy lên trong lòng.
Không chỉ có cảm xúc của đầu lưỡi làm tôi ý loạn tình mê, mà da trên người cũng trở nên càng lúc càng nóng, áo ngủ của tôi bị anh vén lên hơn một nửa, mảng lớn da thịt trần trụi lộ ra bên ngoài.
Hai tay tôi không có chỗ để, đặt trên ngực anh, như có như không vuốt nút thắt áo ngủ của anh, lúc anh cởi nút áo thứ ba của tôi ra, tôi cuối cùng cũng không chịu được cởi áo ngủ của anh.
Anh hơi chấn động, ôm tôi chặt hơn, giống như muốn nhập vào trong thân thể anh, đôi môi nóng hầm hập càng hôn càng xuống dưới, dọc theo cổ hôn tới xương quai xanh, mà áo ngủ của tôi đã bị anh lột sạch từ lâu, anh giống như một dòng nước mùa xuân vuốt ve xuống dưới, hoà tan trong lòng anh.
Đột nhiên anh nghiêng người, tôi bỗng chốc mất trọng tâm, đặt anh dưới thân.
Tôi nằm bò trong ngực anh, lẳng lặng nhìn anh, trong phòng ngủ chỉ nghe thấy tiếng hít thở ồ ồ của hai chúng tôi, tiếng đàn dương cầm kia không biết đã ngừng từ bao giờ.
Anh nâng tay đẩy ra mái tóc rũ xuống của tôi, kéo cái chăn bên cạnh phủ lên chúng tôi.
Khuôn mặt của anh cách tôi chỉ có một tấc, chúng tôi đều có thể cảm nhận được hơi thở của nhau, hơi nóng từ mặt vẫn lan tràn trên người, nửa người trên của tôi gần như trần trụi bị anh ôm vào trong ngực, mặc dù cả người khô nóng, nhưng lại không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Chu Dật thở phì phò ở trên người tôi, vuốt mặt tôi, cố nén dục vọng: “Ngủ đi, Đạm Đạm.”
Tôi nhìn đôi mắt đen như mực như nước sơn của anh, mở miệng, thốt ra những lời đến chính tôi cũng không tưởng tượng được: “Làm xong việc rồi ngủ tiếp.”
Chu Dật ở phía dưới, ánh mắt nhất thời đen đi vài phần, hơi thở càng thêm nặng nề, giọng nói khàn khàn rối bời