Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thê Hiền Phu Quý

Thê Hiền Phu Quý

Tác giả: PUM

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341394

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1394 lượt.

ầu lại đang vùi đầu ăn uống.
Rất nhanh một mâm thịt hấp nóng hổi đã được đưa đến, món thịt hấp này chính là món thịt heo rừng mà Chử Vân Sơn đưa tới, thịt vừa béo vừa thơm, tất cả mọi người đều nhao nhao gắp tới, Sơn Tảo cũng đưa đũa gắp một miếng, chiếc đũa vừa chạm được miếng thịt, một đôi đũa khác cũng đã kẹp lấy miếng thịt này, Sơn Tảo hơi sững sờ, rất nhanh rụt đũa lại.
Mộc Đầu đêm đũa rụt lại, hướng Sơn Tảo cười ha ha xin lỗi, “Ngươi gắp, ngươi gắp.”
Tiếng hắn hơi lớn, ánh mắt mọi người cùng bàn lập tức bị hấp dẫn lại đây, dưới ánh mắt của mọi người Sơn Tảo không thể không đỏ mặt, nhẹ nói, “Ngươi gắp thôi.”
Mộc Đầu từ chối, “Ta gắp một miếng khác là được, ngươi gắp thôi.”
Hai người cứ như vậy đùn đẩy, Sơn Tảo lại càng quẫn bách, cố tình cái tên Mộc Đầu này lại đúng như tên y như một cái côc gỗ, còn ngây ngốc không hiểu rõ tình huống, cứ cùng nàng đùn đẩy, Sơn Tảo có thể cam thấy mọi người đang giễu cợt, thậm chí có chút đắc ý cùng lúc càng mãnh liệt.
“Một miếng thịt thôi, hai người các ngươi cần gì phải ra sức đùn đẩy, các người không ăn ta ăn,nhìn dáng vẻ hai người thật là” Nghiêm Võ ầm ĩ ĩ, một loáng đã gắp miếng thịt nhét vào miệng, mọi người mập mờ cười lên , lần này nắt đầu có người hỏi đến hôn sự của Mộc Đầu, Mộc Đầu người đúng như tên, người ta hỏi cái gì hắn đều đàng hoàng trả lời cái nấy, mọi người liền bắt đầu khen Mộc Đầu là người đàn ông đàng hoàng phúc hậu, người nào gả cho hắn thật sự là có phúc.
Sơn Tảo mờ mờ ảo ảo cảm thấy có gì đó không đúng, bởi vì tóc nàng còn chưa búi được, cho nên vẫn chưa nhìn ra được là cô nương hay nương tử. quả nhiên, rất nhanh đã có người hỏi đến nàng, đều là trong nhà còn có ai, cho phép người ta không có những lời này.
Trong lúc Sơn Tảo đang quẫn bách không biết nên trả lời thế nào, phía sau đã truyền đến giọng nam hung hậu trầm ổn của Chử Vân Sơn, “Ăn xong chưa?”






Cầu Hôn


Sơn Tảo quay đầu lại, cũng không biết từ lúc nào Chử Vân Sơn đã đứng sau lưng nàng rồi, Sơn Tảo có chút không được tự nhiên. Cũng không biết Chử Vân Sơn nghe được bao nhiêu, nếu mà hắn nghe thấy…Sơn Tảo rất chột dạ, cảm giác mình giống như nàng dâu bị làm chuyện xấu bị trượng phu phát hiện.
“Muội…” Sơn Tảo lẩm bẩm mở miệng
“Là thợ săn à, đến đây, ngồi xuống ăn thêm chút đi, chúng ta đang trò chuyện, ngươi xem Mộc Đầu cùng tiểu nha đầu này có xứng đôi không…” Nghiêm Tam miệng rộng tiếp tục oa oa nói, nước miếng bay tứ tung.
Sơn Tảo thật nhanh ngẩng đầu nhìn Chử Vân Sơn một cái, mặt Chử Vân Sơn bình tĩnh, không nhìn ra đang có biểu tình gì.
“Không, ta đã ăn xong.” Chử Vân Sơn lắc đầu một cái, cắt đứt lời của Nghiêm Tam.
Chử Vân Sơn sải bước đi ở phía trước, chỉ cảm thấy trong lòng phiền muộn, hắn chỉ mới không có trước mặt nàng một lát đã có người chuẩn bị tác hợp hôn sự cho nàng rồi hả? Chẳng lẽ hắn thể hiện chưa đủ rõ ràng? Mọi người trong thôn cũng không phải không biết quan hệ của hắn và Sơn Tảo, vậy thì muốn tác hợp cái gì cho nàng chứ?
Sơn Tảo đi theo một lát mới phát hiện có cái không đúng, Chử Vân Sơn đi quá nhanh! Nàng đã không thể theo nổi rồi! Bước chân Sơn Tảo tăng nhanh, đến cuối cũng cũng sắp thành chạy theo rồi, cứ như vậy một đoạn đường, tiếng thở dốc của Sơn Tảo cũng càng ngày càng lớn, lúc này Chử Vân Sơn mới cảm thấy Sơn Tảo ở phía sau đang cố hết sức, bước chân hắn khẽ thả chậm lại, nhưng vẫn như cũ sải bước nhanh hơn bình thường.
Sơn Tảo len lén nhìn sắc mặt của Chử Vân Sơn, giống như có chút u ám, cả người tỏa ra làn khí tức giận mãnh liệt, Sơn Tảo liền nghĩ đến cảnh trên bàn tiệc lúc nãy, Chử Vân Sơn không phải vì chuyện này mà tức giận chứ…
Nàng cũng không dám kêu Chử Vân Sơn, chỉ có thể cố gắng đi theo bước chân của hắn.
Gần tới nhà, từ xa Đại Mao đã uông uông kêu to, Chử Vân Sơn không giống như ngày thường kêu Đại Mao, mà dùng sức đẩy cổng vào nhà.
Sơn Tảo đi từ từ vào nhà, Chử Vân Sơn bởi vì chuyện như vậy mà tức giận, trong lòng nàng cũng loạn tao tao lên không biết giải thích như thế nào mới phải. Nàng đi tới cửa viện, Đại Mao lập tức nhào đến bên chân nàng làm nũng, Sơn Tảo sờ sờ đầu Đại Mao, khi ngẩng đầu lên, Chử Vân Sơn đang đứng ở cửa phòng nhìn nàng chằm chằm.
“Ta cưới nàng làm thê tử đi!”
Sơn Tảo ngây ngẩn cả người, có chút mê man nhìn Chử Vân Sơn. Đây là đnag diễn tuồng gì chứ? Sao lại đột nhiên muốn kết hôn với nàng? Trong lòng nàng vừa khẩn trương vừa ngượng ngùng, Chử Vân Sơn cuối cùng mở miệng.
Chử Vân Sơn đợi nửa ngày không nghe Sơn Tảo đáp lại, chẳng lẽ nào nàng không muốn gả? hay nàng thật tin lời của đám người kia, coi trọng tên khờ Mộc Đầu ? Sắc mặt hắn có chút kỳ quái, giống vừa thẹn thùng vừa tức giận, lại giống như để ý, đột nhiên có chút phiền não, giọng điệu cũng biến thành có chút không tốt, “Nàng có lấy chồng hay không?”
Sơn Tảo bị sặc, người cũng không kịp phản ứng, cái gì đây! Nào có người nào lại cầu hôn như vậy, nàng không trông cậy có hôn lễ, cũng không rông cậy vào Chử Vân Sơn có thể ta