Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thê Hiền Phu Quý

Thê Hiền Phu Quý

Tác giả: PUM

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341403

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1403 lượt.

động phòng nhanh như vậy đâu!
Theo bản năng nàng trốn vào trong, Chử Vân Sơn thật sự cởi áo khoác rồi tới trên giường, Sơn Tảo lặng câm làm thinh hỏi, “Huynh, huynh, huynh muốn làm gì?”
Chử Vân Sơn nghi ngờ hỏi, “Ngủ đó!”
Sơn Tảo chỉ vào nệm cỏ, âm thanh run run hỏi, “Nhưng mà huynh không có trải nệm cỏ mà!”
Chử Vân Sơn đã cởi giầy, gấp áo quần lại làm gối đầu, nằm xuống, “ngày ngày ngủ dưới đất, ta khó chịu sắp chết rồi, hiện tại nàng là nương tử rồi, không cần phải kiêng dè nữa, ta cuối cùng có thể ngủ thật thoải mái rồi!”
Sơn Tảo cứng nhắc nhìn Chử Vân Sơn đoạt nửa chăn đắp trên người, cho đến khi Chử Vân Sơn hô hấp đều đặn mới cách Chử Vân Sơn một khoảng vừa đủ xa rồi nằm xuống, mọi chuyện xảy ra hôm nay thật sự quá nhanh mà!
Nàng như vậy đã thành nương tử hắn rồi ư???



Động Phòng (Thượng)
Có thể là bởi vì bên cạnh ngủ nhiều hơn một người, cũng không biết là khẩn trương hay thế nào, Sơn Tảo mơ mơ màng màng không dám ngủ, Chử Vân Sơn lại ngủ rất say sưa, thậm chí lúc nửa đêm còn lật người đem Sơn Tảo ôm vào trong ngực mình.
Sáng sớm Chử Vân Sơn còn tỉnh lại trước, vừa mới thanh tỉnh hắn liền bị động tác của mình làm cho sợ hết hồn, bàn tay hắn…giống như là để ở chỗ không nên để rồi.
Nhân lúc Sơn Tảo còn chưa tỉnh, Chử Vân Sơn cẩn thận rút tay của mình về, động tác hắn rất nhẹ, mặc áo quần xuống giường, quay đầu nhìn gương mặt đang ngủ điềm tĩnh của Sơn Tảo một lúc lâu, trên tay còn lưu lại cảm xúc mềm mại của nàng…
Không thể lại còn đòi hỏi, trên mặt Chử Vân Sơn thoáng qua một tia thẹn thùng, rất nhanh đã ra khỏi cửa. Chờ sau khi hắn đi khỏi, Sơn Tảo mới chậm rãi mở mắt.
“Là nương tử, về sau nàng cũng không cần buộc đuôi sam.” Chử Vân Sơn giống như tùy ý mà nói, rất nhanh lại cúi đầu cất đồ trên tay mình.
Nương tử…tay Sơn Tảo khẽ run một chút, có chút xấu hổ quay mặt, nhỏ giọng nói, “Muội hiểu rồi.”
Hai người ăn điểm tâm, Chử Vân Sơn mang theo Đại Mao mào trong núi, Sơn Tảo trước tiên quét dọn một phen trong sân, sau đó đem chiếc áo da mà vài ngày trước Chử Vân Sơn vẫn dùng để làm chăn đắp giặt sạch sẽ, lại đem chiếu ra phơi nắng. Chờ làm xong tất cả, Sơn Tảo mới dùng đồ may vá mới mua, tìm chút vải, chuẩn bị làm cho Chử Vân Sơn một đôi giày.
Khi Chử Vân Sơn quay về đã là xế chiều, đầu hắn đầy mồ hôi, Sơn Tảo vội đưa nước tới, liếc nhìn đại khái, thu hoạch hôm nay của hắn thật đúng là không tệ, Chử Vân Sơn tiến hành xử lý con mồi thật tốt, chuẩn bị ngày mai vào trấn.
Lại đến buổi tối khó xử, may là Sơn Tảo cũng không mè nheo, đến lúc nên lên giường thì lên giường, tối nay nàng có chút tự giác, khi lên giường tự động đem vị trí phía ngoài để lại cho Chử Vân Sơn. Chử Vân Sơn khóa chặt cửa vào nhà, sau khi nhìn thấy khóe miệng không khỏi nhếch lên một chút, hắn ngồi xuống giường, thân thể Sơn Tảo hơi run, lại rụt vào bên trong thêm một chút, cả người nhanh chóng kề sát tường, thân hình Chử Vân Sơn cao lớn, cởi quần áo chui vào trong chăn, chăn liền có vẻ hơi nhỏ một chút.
Sơn Tảo bởi vì ngượng ngùng vốn dĩ đưa lưng về phía Chử Vân Sơn mà ngủ, kết quả Chử Vân Sơn vừa mới lên giường, bàn tay liền đưa qua, một hơi kéo nàng qua phía mình, đem nàng lật lại ôm vào trong ngực. Sơn Tảo sợ đến cứng cả người, lại nhanh chóng nghĩ tới một chuyện, tối nay coi như là đêm động phòng hoa chúc đi…
Sớm muộn gì đều có chuyện này, chết sớm hay muộn cũng là chết!
Nghĩ vậy, Sơn Tảo dứt khoát buông lỏng mình, để cho mình mềm nhũn nằm ở tỏng ngực Chử Vân Sơn
Trong lòng Chử Vân Sơn không nhịn được kinh ngạc, mới vừa còn toàn thân Sơn Tảo cứng ngắc vì sao lại đột nhiên liền mềm nhũn, hơn nữa, đáng chết! nàng còn đang mềm mại dính gắt gao trên người hắn!
Chử Vân Sơn không nhịn được có chút miệng đắng, lưỡi khô, lòng bàn tay cũng nóng lên, tư vị mềm mại của bộ ngực Sơn Tảo giống như còn lưu lại trên tay hắn. Hiện tại, hai bàn tay hắn, một đặt trên lưng của Sơn Tảo, một khoát lên trên tay của nàng, càm giác mềm mại trơn láng khiến Chử Vân Sơn cảm thấy cho dù cách một lớp y phục cũng không thể ngăn được ý nghĩ muốn nàng trong lòng của hắn.
Hô hấp của hắn có chút gấp, nhiệt độ thân thể cũng ngày càng cao, nhịp tim thùm thùm thùm, không khí nhất thời có chút ái muội. giống như bị Chử Vân Sơn ảnh hưởng, thân thể Sơn Tảo cũng khẽ run lên, giống như sắp có chuyện gì sắp xảy ra, nàng có chút e ngại, có chút khẩn trương, còn có chút nhè nhẹ mong đợi.
Chử Vân Sơn cảm giác lòng bàn tay cũng toát mồ hôi, mình tại sao lại như vậy chứ! Nàng là nương tử của mình, mình nghĩ muốn làm gì chẳng lẽ không thể làm hay sao?
Hắn khẽ nghiêng đầu, cái trán trơn bóng cùng vài sợi tóc mang theo hương thơm chui vào trong mũi hắn, trên người nàng có một loại mùi thơm lúc nào cũng quấy nhiễu lý trí của hắn.
Trong lòng Chử Vân Sơn giống như có ngàn vạn con mèo muốn bắt chuột, một chút ngứa, lại không dám làm ra động tác gì, nhịn nửa ngày, rốt cuộc không thể nhịn được nữa, hắn chợt lật người, đem Sơn Tảo đè dưới người mình.
Một hồi trời