Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thê Hiền Phu Quý

Thê Hiền Phu Quý

Tác giả: PUM

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341406

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1406 lượt.

ng vẫn nói thành lời. Người trong nhà là vết thương của nàng, thi thể ca ca cũng không tìm được, phụ thân, nương và đệ đệ lại bỏ xác tha hương.
Chử Vân Sơn trầm ngâm một chút, “Trăm ngày hiếu của nàng còn có mấy ngày?”
“Dĩ nhiên, cần khắc tên, năm sinh, còn có tên tuổi hậu bối lập bia nữa!” Sơn Tảo lấy ra một xấp giấy tiền, một xấp nhang, như vậy đem toàn bộ đốt xuống.
Chử Vân Sơn vuốt tấm bia đá, cười nhạt, “Không có sao, trong lòng chúng ta nhớ tới là tốt rồi.” Nói xong, hắn chỉ vào nấm mộ còn lại nói, “Đây là một vị thúc thúc của ra, chúng ta cũng đốt cho ông ấy một chút.”
Sơn Tảo gật đầu một cái, Chử Vân Sơn lôi kéo nàng quỳ xuống trước bia mộ, chậm rãi mở miệng, “phụ mẫu, đây là nương tử của con, hai người nhìn thấy không? Con trưởng thành, cũng có nương tử của mình rồi, hai người an tâm thôi.”
Sơn Tảo cũng nói theo, “công công, bà bà, con sẽ hoàn thành tốt trách nhiệm của thê tử, chăm sóc tướng công thật tốt. Hai người yên tâm.”
Chử Vân Sơn nhìn nàng có vẻ mặt phớt tỉnh, trong lòng cười thầm, lại bồi thêm một câu, “Nương tử rất tốt, nếu như có thể thường để cho ta ôm thì càng tốt hơn.”
“Nói cái gì đó! Ngay trước mặt công công và bà bà mà còn không đứng đắn như vậy!” Sơn Tảo vỗ nhẹ xuống người hắn, hai má đỏ ửng như ráng chiều.
Chử Vân Sơn nói rất nghiêm chỉnh, “Ta không có nói sai, ta không ôm nàng thì làm sao có đứa bé ? Nương tử, chúng ta sớm sinh một cái tiểu oa nhi đi!”
Sơn Tảo lại xấu hổ rồi, “Lại nói nữa thiếp sẽ giận thật đó!”
Chử Vân Sơn thấy nàng có chút giận dỗi thật, lúc này mới không nói chọc nữa. Hai người nghiêm chỉnh khấu đầu, thắp hương, dọn đồ cúng lên. Chử Vân Sơn nhìn núi rừng tĩnh mịch xung quanh, cười nói, “Phụ mẫu, thúc thúc bây giờ cũng đã an tâm, nương tử, ta dẫn nàng vào núi chơi một chút!”
Sơn Tảo đứng lên, vỗ vỗ bùn đất dính trên người, gật đầu một cái “Tốt!”
Chử Vân Sơn dắt tay Sơn Tảo, hai người đi dọc theo đường núi từ từ đi vào rừng sâu.
Không thể không nói, núi Bạch Vân là một nơi rất tốt, cây cối xanh um tươi tốt, trong rừng còn đầy tiếng chim hót thanh thúy, thỉnh thoảng còn có thể nhìn một vài loại vật nhỏ chạy xuyên qua ở phía trước, không khí mát mẻ, mơ hồ còn nghe được tiếng suối chảy róc rách.
Sơn Tảo hít một hơi thật sâu, thoải mái thở dài, “Thơm quá đi, khắp nơi đều là mùi vị của hoa cỏ!”
Chử Vân Sơn khẽ mỉm cười, hái một đóa hoa dại cài lên mái tóc nàng, “Nàng cũng thơm như vậy!”
Sơn Tảo sờ đóa hoa trên đầu, cúi đầu nhàn nhạt cười một tiếng. Nụ cười này lại khéo léo câu mất hồn của Chử Vân Sơn, hắn đưa tay sờ khuôn mặt trắng noãn của nàng, “Nương tử, vì sao nàng càng ngày càng đẹp?”
Sơn Tảo nhăn nhăn cái mũi nhỏ, “Trước kia thiếp rất xấu sao?”
Chử Vân Sơn khôm lưng hôn môi nàng một cái, “Vẫn luôn rất đẹp, đi thôi, ta dẫn nàng đến một nơi rất tuyệt!” cũng không đợi Sơn Tảo phản ứng lại, Chử Vân Sơn trực tiếp kéo tay nàng đi về phía trước.
Vuốt đôi môi bị hôn qua, Sơn Tảo nhìn Chử Vân Sơn cao lớn trước mắt, trong lòng ngọt ngào, chỉ hy vọng thời gian luôn dừng ở thời khắc này thì tốt quá.
Hai người vừa đi vừa cười, càng đi về phía trước tiếng nước chảy lại càng lớn, vạch lùm cây ra liền nhìn thấy trước mắt rõ ràng là một thác nước trắng xóa.
“Oa!”
Sơn Tảo không dám tin nhìn thác nước, cảnh đẹp trước mắt quá hùng vĩ rồi, trên vách núi thật cao, mấy luồng nước mạnh mẽ trắng bạc thẳng tắp chảy xuống, đánh lên trên một tảng đá cao hơn nửa thước đầy bọt nước, tiếng nước hoa hoa lạp lạp động trời, tiếng vang như nói rõ cảnh đẹp này chính là cảnh đẹp tự nhiên đồ sộ.
Chử Vân Sơn mỉm cười kéo nàng lướt qua lùm cây, đi tới đầm nước bên dưới thác, mặt nước trong suốt phản chiếu bóng dáng của hai người, thỉnh thoảng còn nhìn thấy vài chú cá bơi lội tự tại trong làn nước, Sơn Tảo vừa hơi động, bầy cá lập tức kinh hãi tản ra bốn phía.
“Đẹp không?”
Chử Vân Sơn ghé vào bên tai Sơn Tảo
hỏi nhỏ nhẹ nhàng, nàng đứng một bên tảng đá lớn, vẫy tay kêu lớn tiếng, "Đẹp _____"
Thật sự là quá đẹp, Sơn Tảo ngồi xuống, cảm thụ dòng nước lạnh như băng chảy qua lòng bàn tay, thấy Chử Vân Sơn đứng một bên mỉm cười nhìn nàng. Sơn Tảo giật mình, nắm một vốc nước vẩy tới hướng Chử Vân Sơn.
"Ha ha ha --- chàng không bắt được thiếp đấy, a! Chàng đừng tới đây! Ha ha ha ---"
Chử Vân Sơn nhìn dáng vẻ hoạt bát của tiểu nương tử của mình, đùa giỡn nổi lên trong lòng, hai ba bước nhanh chóng đi qua túm lấy tiểu nha đầu ôm vào trong ngực, Sơn Tảo ở trong lòng hắn giùng giằng, hai cánh tay Chử Vân Sơn ôm sát, bàn tay vừa lúc che lên cặp mông của nàng, đem nàng đè thật chặt trên người mình.
"Ta muốn nàng, nương tử." Âm thanh Chử Vân Sơn khàn khàn nói.
Sơn Tảo nhìn xung quanh, "Không được, đang ở bên ngoài, về nhà đã..." nàng bây giờ cùng Chử Vân Sơn kề nhau thật chặt, có thể cảm nhận được dục vọng đang đứng thẳng.
"Vậy theo ta tắm!" Chử Vân Sơn không khỏi giải thích với nàng, hai ba phát đã cởi sạch áo quần của hai người, nhảy vào trong đầm. Sơn Tảo không biết bơi, chỉ có thể ôm thật chặt cổ của Chử Vân Sơn, ha