Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thê Hiền Phu Quý

Thê Hiền Phu Quý

Tác giả: PUM

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341407

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1407 lượt.

Nhanh chóng đi nhà khác thông báo đi, đừng chậm trễ ta cùng thợ săn nói chuyện.”
“Con cũng 20 rồi, động một chút là đá mông con, về sau còn có người nào muốn gả cho con chứ?”
Nhị Xuyên lầu bầu lẩm bẩm oán trách, xoa cái mông, khuôn mặt mất hứng chào hỏi phu thê Chử Vân Sơn liền rời đi, tới gõ cửa nhà khác.
“Tuổi lớn nhưng tâm không lớn, ai!” Thành thúc nhìn bóng lưng nhi tử lắc đầu một cái, nhưng vẻ mặt lại tràn đầy yêu thương ai cũng có thể nhìn ra.
“Thúc, vào ngồi đi!” Chử Vân Sơn tránh đường để Thành thúc đi vào.
Nhìn thấy Sơn Tảo lau bàn dọn cơm, Thành thúc cười lớn, “Còn chưa ăn cơm nữa?”
Sơn Tảo thêm đôi đũa, “Thúc nhanh ngồi, cùng nhau ăn một chút.”
Thành thúc lại gần nhìn một chút, hướng về Chử Vân Sơn chậc chậc khen ngợi, “Nương tử cháu tay nghề cũng không tệ, nhìn cơm này liền biết mùi vị.”
Chử Vân Sơn ôm một vò rượu đi ra, cười nói, “Tạm được, thúc, hai ta uống vài chén?”
“Ha ha ha, được, vậy ta cũng không khách khí, quấy rầy các cháu ăn cơm thôi.” Thành thúc cũng không khách khí, trực tiếp ngồi xuống, còn nói với Sơn Tảo, “Nương tử thợ săn à, chớ bới cơm, chớ bới cơm, ta cũng mới vừa ăn, nghe mùi thơm của rượu này, uống hai chén là được, cháu cũng đừng bận rộn nữa, mau tới ăn cơm đi!”
Thời gian này, quả thật là mới vừa ăn xong cơm chiều mới ra ngoài, Sơn Tảo cũng không vội bới cơm cho hai người, mà nhanh chóng trộn chút rau dại với giấm, làm thành thức ăn nguội, lại lấy ra một chút đậu phộng rang lên, rắc vài hạt muối, làm thành hai món ăn để uống rượu.
Chử Vân Sơn rót cho Thành thúc ly rượu, Thành thúc nhìn động tác nhanh nhenjc ủa Sơn Tảo, lặng lẽ giơ ngón tay cái với Chử Vân Sơn, “Nương tử này của cháu thật không tệ, trừ thân thể có chút yếu đuối, làm việc cũng rất lanh lợi, giỏi lắm!”
Chử Vân Sơn khẽ mỉm cười, “tốt vô cùng.”
Thành thúc uống một ngụm rượu, chem chép vài hớp, “Còn nữa, rượu nhà cháu thật ngon đó thợ săn, đây là loại thật đắt trên trấn à? Cả thôn chúng ta chỉ có cháu mới uống loại này, Đại Xuyên nhà ta lần trước vào thành mua loại rượu kia, uống một hớp miệng toàn nước.”
Chử Vân Sơn gật đầu một cái, “Cháu cũng không biết loại rượu này bao nhiêu tiền, đưa dã vật đến khách điếm, số thừa lại cháu cũng không lấy tiền, chưởng quỹ ngượng ngùng, thỉnh thoảng cũng sẽ đưa cho cháu vài hũ rượu.”
“Không trách được, Đại Xuyên nhà thúc là mua trong tiệm rượu, ba văn tiền một phô, chưởng quỹ kia hận không được đổi toàn bộ thành nước đấy chứ!” Thành thúc vừa nói vừa cầm đôi đũa gấp hai hạt đậu phộng ném vào trong miệng, cười híp mắt nói, “Nương tử thợ săn à, tay nghề của cháu thật không tệ, công phu nấu nướng này, thẩm của cháu cũng không tốt bằng đâu.”
Sơn Tảo bưng chén cơm cười xin lỗi, “Thúc nói chi vậy, thẩm thẩm làm cơm ăn thật ngon đấy!”
Thành thúc lắc đầu một cái, “Cho dù có dở ta cũng đã ăn nửa đời người rồi, chấp nhận thôi!”
Tán gẫu trong chốc lát, Thành thúc nói đến việc chính.
“Thợ săn à, hôm nay thúc tới là vì mấy ngày sau thôn chúng ta sẽ chọn thôn trưởng.”
Chử Vân Sơn gật đầu một cái, ý
bảo Thành thúc cứ nói tiếp.
Sắc mặt Thành thúc nghiêm chỉnh, “ý của thúc là, hi vọng cháu đi làm chức vụ trưởng thôn này.”
Nghe vậy Chử Vân Sơn cau mày, Sơn Tảo cũng ngừng động tác, nhìn về phía Chử Vân Sơn.
“Thúc, không phải là cháu không muốn, mà chắc thúc cũng biết,cháu từ nhỏ đã không ở trong thôn, đối với mọi chuyện và người trong thôn cũng không quen thuộc, lại nói tính tình của cháu cũng không muốn quản nhiền chuyện, cháu không thích hợp.” Chử Vân Sơn không chút suy nghĩ, trực tiếp cự tuyệt.
Thành thúc thở dài, “Thôn chúng ta mấy năm cũng không có thôn trưởng, chỉ có hơn 10 hộ gia đình có chuyện gì mà khó nói? Phải cần tới thôn trưởng sao? Thế nhưng văn thư củaquan phủ gửi đến, thông báo tất cả thôn phải có thôn trưởng. Cháu nói xem, chọn thôn trưởng là vì việc gì? Còn không phải là để có thể trợ giúp người trong thôn với nhau sao? Thúc nhớlúc phụ thân cháu còn sống, có lần sơn tặc tìm đến thôn, các ngươi ở trên núi, nửa đêm ông ấy cũng có thể nghe được mà xuống núi cứu người, sách sách sách, nếu không phải ông ấy một thân công phu, thúc sớm chết trong tay sơn tặc rồi, đại ơn của phụ thân cháu, một nhà chúng ta tuyệt không dám quên đâu.”
Sơn Tảo nhìn Chử Vân Sơn một chút, công công có công phu? Còn cứn Thành thúc? Không trách được cả nhà Thành thúcvẫn luôn thân thiết với bọn họ, thì ra cồn có tầng quan hệnày.
Chử Vân Sơn trầm mặc, “Thúc, chuyện đã qua cũng không cần nhắc lại.”
Thành thúc để đũa xuống, nhìn núi Bạch Vân phía sau, trong giọng nói tràn đầy hoài niệm, “Thợ săn à, ân cứu mạng của phụ thân cháu, trải qua 100 năm thúc cũng sẽ không quên! Đáng tiếc, ông ấy sớm đi, thúc không có cách nào báo đáp ông ấy,nhưng cháu còn ở đây, bây giờ nhìn cháu sống tốt, trong lòng thúc cũng cao hứng.”
Chử Vân Sơn vẫn trầm mặc, Thành thúc vỗ vỗ vai hắn, “Thôn trưởng mặc dù không xem là cái gì, nhưng cũng là một chức quan nhỏ, cháu cứ nói đi?”
“Cháu không muốn làm, như bây giờtốtvô cùng, cháu chính là một thợ săn