Tác giả: PUM
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341404
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1404 lượt.
ào, Chử Vân Sơn giống như lần đầu được nếm tư vị sung sướng đến tận tủy, sau khi làm xong còn ôm lấy Sơn Tảo, không ngừng vuốt ve cơ thể của nàng.
Sơn Tảo vừa đau lại vừa mệt, tuyệt không cảm thấy thoải mái, Chử Vân Sơn còn không ngừng thân nàng, nàng thật sự cực kỳ mệt mỏi, vô lực nói với Chử Vân Sơn, “Để cho thiếp ngủ một lát thôi…”
Chử Vân Sơn vuốt luồng mềm mại trước ngực nàng, lòng không tình nguyện đem nàng ôm vào trong ngực, “Ừ, ngủ đi, ngủ đi.”
Sơn Tảo ngủ thật say, Chử Vân Sơn lại không ngủ được, hắn lớn như vậy, lần đầu tiên đụng được nữ nhân, thân thể nương tử vừa mềm vừa trơn, còn thơm ngào ngạt, quả thật là hắn yêu thích không buông tay, cứ như vậy lại “hạ thủ” vuốt bộ ngực mềm nhũn của nương tử, Chử Vân Sơn ngủ chìm đi trong suy nghĩ miên man.
Chử Vân Sơn nhìn Sơn Tảo ăn xong, sau khi rửa bát đũa liền ngồi vào bên giường, đem nàng ôm vào trong ngực mình, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve bên hông nàng, khuôn mặt tươi cười thận trọng.
“Hiện tại có thoải mái hơn chút nào không?”
Sơn Tảo hừ một tiếng, không để ý hắn. Lông mày Chử Vân Sơn vừa mới giãn ra đã nhanh chóng nhíu lại, “ có phải còn rất đau hay không? Vẫn còn chảy máu? Nếu không ta đi tìm đại phu đến xem nhé?”
Sơn Tảo vỗ nhẹ xuống người hắn, “Mời đại phu gì chứ, không biết thẹn thùng thì cũng biết xấu hổ chứ, vào lúc này…cũng không quá đau.” Dừng một lát, nàng mới nhẹ giọng nói ra nửa câu sau.
Chử Vân Sơn xoa hông của nàng, “Về sau làm nhiều lần sẽ tốt, lần đầu tiên sẽ đau.”
Nàng không phải một lần đầu tiên, là ba bốn lần có được hay không? Sơn Tảo khóc không ra nước mắt, hiện tại nàng đã hiểu rõ đám nữ nhân trong thôn nói đến “lợi hại” là chỉ cái gì, Chử Vân Sơn là lợi hại, trừ lần đầu tiên thời gian có ngắn chút, mấy lần sau đó ít nhất cũng là một canh giờ rồi, lúc đó nàng nói cả đêm cũng không phải chỉ việc này, đừng nói là một câu thành sự thật chứ!
Chử Vân Sơn nhìn Sơn Tảo từ từ ngủ mất trong lòng mình khẽ mỉm cười, chắc mệt muốn chết rồi, tối hôm qua tới hôm nay nàng đều không có ngủ thật ngon, cũng là do hắn không có khống chế được mình, nhưng mà về sau chỉ cần làm nhiều một chút nàng sẽ có thói quen thôi.
Chử Vân Sơn thật không nghĩ đến, bởi vì hắn không thể khống chế mà Sơn Tảo phải nằm trên giường đến hai ngày mới có thể xuống giường, chuyện đầu tiên khi nàng xuống giường chính là đem toàn bộ ga giường cùng vỏ chăn toàn bộ tháo ra giặt một lần, nhìn lạc hồng cùng với dấu vết loang lỗ trên ga giường, Sơn Tảo không khỏi đỏ mặt tới mang tai.
Trong hai ngày nay, Thành thúc lại tới tìm Chử Vân Sơn thêm một lần, lần này Chử Vân Sơn cuối cùng cũng miễn cưỡng đồng ý dọn tới chân núi rồi, Thành thúc cao hứng liền dẫn Chử Vân Sơn đi xem một chút, sau khi trở lại Chử Vân Sơn liền kéo Sơn Tảo vào nhà, mở hộc tử ra, từ bên trong lấy ra một bọc bạc.
Sơn Tảo mở ra nhìn, bên trong đều là bạc vụn, một bọc nặng trĩu.
“Đây chính là toàn bộ tiền của ta, cũng chỉ có vài năm không thể góp được quá nhiều, có chừng 120 lượng bạc, ta đã xem mảnh đất dưới chân núi kia, quả thật không tệ, Thành thúc đã tận tâm với chúng ta, xây nhà lên cũng cần chút tiền, nàng trước tiên cầm lấy, thời điểm cần dùng tiền ta lại hỏi nàng.”
Sơn Tảo gật đầu một cái, “Vậy thiếp cất trước, chàng nói thử xem, đang êm đẹp tại sao lại muốn chúng ta dọn nhà chứ, ở nơi này không phải vô cùng tốt sao?”
Chử Vân Sơn nhìn xung quanh căn phòng, “Ta ở nơi này cũng đã 18 năm, nếu chỉ có mình ta, ta xác thực không muốn rời đi. Nhưng mà khi ta vào núi, để mình nàng ở lại ta cũng không yên lòng, lại nói nơi này cách trong thôn cũng không xa, vài bước đường đã đến, ở lại trong thôn cũng có thể cùng người trong thôn giúp đỡ lẫn nhau về sau ta cũng không cần quá lo lắng cho nàng.”
Sơn Tảo trong lòng ấm áp, cười dịu dàng với Chử Vân Sơn một tiếng, “thiếp cũng hiểu là chàng đang lo lắng cho thiếp.”
Chử Vân Sơn rung động trong lòng, trực tiếp kéo Sơn Tảo vào trong ngực, “Nương tử, nàng còn đau không?”
Mặt Sơn Tảo đỏ lên, “còn đau lắm, chàng đừng có động thiếp.”
“Làm nhiều sẽ hết đau.” Chử Vân Sơn vẻ mặt phớt tỉnh nói, sau đó ôm ngang Sơn Tảo đi đến trên giường.
Sơn Tảo giùng giằng, “Chàng đừng…ngô…người xấu…ừ…”
Chử Vân Sơn đè lên, hai ba động tác đã lột hết xiêm y của nàng, không bao lâu cũng chỉ còn nghe được tiếng thở cùng tiếng kêu yêu kiều khiến cho người ta đỏ mặt mà thôi.
Muốn xây nhà, thời gian Chử Vân Sơn ở nhà cũng ít đi, phần lớn đều ở dưới chân núi phụ cất nhà. Không biết Thành thúc đã nói gì với mọi người, những thanh niên trai tráng trong thôn đều tới giúp một tay, một phần nguyên nhân cũng là do thường ngày Chử Vân Sơn thường xuyên giúp đỡ người khác, mọi người vừa nghe nói là giúp thợ săn xây nhà, ai cũng đều nhiệt tâm vô cùng.
Thành thúc đã lén nói với Chử Vân Sơn, bởi vì quan phủ an bài, người của hai hộ rời khỏi Bạch
Vân thôn nhận được một phần tiền, ông nói với Chử Vân Sơn cũng nên đến quan phủ nhận phần tiền này, tính toán xong, tiền mua vật liệu xây dựng phong ốc cũng đủ. Về phần những người tớigiúp đỡ, Thành