Tác giả: PUM
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341411
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1411 lượt.
nh giờ đi qua hai người canh giờ đi qua.
Chân mày Chữ Vân Sơn càng lúc càng chặt, nhìn mặt trời lại nhìn đội ngũ vẫn còn rất dài, hắn xoay người đem tay áo khoác che lên gương mặt bị phơi nắng đến đỏ bừng của Sơn Tảo, da dưới bàn tay lạnh như băng nhưng lại sướt mướt mồ hôi.
“Như vậy có gì hay sao!” Chữ Vân Sơn nhìn sắc mặt không tốt lắm của Sơn Tảo buồn bực nói.
Sơn Tảo dùng tay áo thay cho quạt, ngẩng đầu nhìn Chữ Vân Sơn cũng một đầu mồ hôi, vén tay áo lên lau mồ hôi trên trán thay cho hắn. “Hay cái gì?”
Đứng quá lâu, lại bị phơi nắng, Sơn Tảo cũng không còn hơi sức mà nói chuyện rồi.
Chữ Vân Sơn nhìn hàng người, rất nhiều người định ngồi lên nền đất, lúc này là thời điểm ánh nắng mặt trời hại nhất, mặt đất cũng nóng đến kinh người, vài người ngồi xuống cũng bị nóng đến nhảy dựng lên.
Nhìn nữ nhân và đám người bị phơi nắng đến đỏ mặt trong đội ngũ, lại nhìn Sơn Tảo đang thở mệt nhọc, Chữ Vân Sơn sờ sờ mặt nàng. “Nàng chờ ta về nhà một chuyến, lập tức quay lại, nàng đừng ngồi xuống đất, rất nóng.”
“Về nhà làm gì chứ?” Sơn Tảo xoa xoa cái eo đau nhức, có chút không hiểu hỏi.
“Chờ là được” nói xong, Chữ Vân Sơn sải bước khỏi đội ngũ, đi về nhà. Sau khi hắn đi, Sơn Tảo đang định ngồi xổm xuống, đứng đến chân cũng tê rần, cũng chỉ là nghi danh thôi, sao lại phiền toái như vậy chứ.
Một lát sau, Chữ Vân Sơn gánh đòn gánh đến, hai đầu đều là thùng nước, mọi người nhìn thấy cũng đứng dậy. Mộc Đầu là người đầu tiên xông đến nhận lấy đòn gánh từ Chữ Vân Sơn, cao hứng nói. “Chữ đại ca, huynh làm sao biết chúng tôi đang khát nước đấy? Thật tốt, huynh để cho đệ tự đưa nước.”
Chữ Vân Sơn đem đòn gánh giao cho hắn, gật đầu nói, “Đệ trước tiên kêu mọi người qua uống nước, ta về nhà lấy cái băng ghế ngồi, trời nóng như vậy, cũng không thể ngồi dưới đất, bên kia sân khấu không phải có một hàng cây sao, mang băng ghế qua bên đó ngồi đi.”
Mộc Đầu nhìn nơi Chữ Vân Sơn nói, bên cạnh sân khấu có một hàng cây, vừa lúc tạo thành một nơi tránh nắng, chỉ cách sân khấu một khoảng, nhưng mọi người đều nói đúng, cũng không làm chậm trễ chuyện gì.
“Thợ săn ca, nhà huynh cũng không có bao nhiêu băng ghế. Chúng ta cứ ngồi trên đám cỏ dưới hàng cây kia, có nước uống là được, huynh cũng không nên về lấy làm gì.” Mộc Đầu nói xong cười ha hả, trực tiếp gánh nước đến dưới hàng cây. Chữ Vân Sơn hướng về đội ngũ nói, “Mọi người qua bên kia ngồi đi, chúng ta uống nước, từ từ đợi, ở nơi này phơi nắng cũng không phải là chuyện tốt.”
Tất cả mọi người đứng lên, kêu một tiếng tốt, rối rít nói cám ơn với Chữ Vân Sơn, sau đó đi về phía hàng cây kia, ban đầu cũng có người đã nhìn thấy mảnh đất kia, nhưng mà không dám đi, vào lúc này mọi người đều đi, nên cũng không có gì phải sợ rồi.
Hàng Xóm
Chử Vân Sơn đi tới kéo Sơn Tảo, khi đến dưới bóng cây, hai thùng nước cũng không có ai động, Chử Vân Sơn có chút nghi ngờ.
“ Mọi người sao lại không uống?”
Nghiêm Tam liếm môi khô nứt, chỉ vào thùng nước nói: “Hai ngươi uống trước, chờ hai người uống xong chúng ta mới uống, cũng không thể nước của ngươi mà lại để chúng ta đoạt trước được.”
Chử Vân Sơn gật đầu một cái, cũng không chèo kéo, dùng bầu nước múc nước cho Sơn Tảo, Sơn Tảo uống hơn một nửa mới cảm thấy toàn thân thoải mái lên, thấy nàng không uống nữa, Chử Vân Sơn lúc này mới uống, sau đó đem bầu nước để xuống, “Mọi người uống đi.”
“ Còn có mấy người nữa hả?” La quan viên nhìn sắc trời, giọng điệu phát ra có chút không kiên nhẫn.
Sơn Tảo nhìn sau lưng một chút, “đại khái còn có 3,4 người thôi.”
La quan viên gật đầu một cái, cau mày giống như đuổi một con ruồi, khoát tay với Sơn Tảo, “đi đi đi, chớ trì hoãn thời gian của bản đại nhân.”
Sơn Tảo vội tránh ra, Chử Vân Sơn sớm đã đứng chờ một bên, đi được một khoảng xa, Sơn Tảo mới quay đầu lại nhìn nhìn rồi nói, “Mau thật nha, tại sao thời gian lại dài như vậy nhỉ…”
Chử Vân Sơn khẽ cười, “Hỏi không cẩn thận bằng người khác, vẽ cũng không tỉ mỉ như người trước, nàng không nhìn thấy bản vẽ của hắn đấy, có điểm nào giống ta và nàng chứ?”
Sơn Tảo che miệng cười, “ Thiếp cảm giác hắn đem thiếp và chàng vẽ rất giống nhau, chỉ có tóc là khác thôi.”
“ Cái này gọi là tướng phu thê.” Chử Vân Sơn nói rất là vui vẻ.
Hôm nay La quan viên cũng rất buồn bực, hắn là quan mới nhậm chức, thật vất vả nhờ người quan hệ mới tìm được chuyện xui xẻo này trong nha môn, hắn còn nghĩ là chiếm được chỗ tốt, cứ tưởng rằng Tư dân là chức quan có biết bao nhiêu oai phong, không nghĩ tới chính là làm những việc này, hơn nữa còn đến cái thôn rách nát nơi rừng sâu núi thẳm này.
Nhìn người trong thôn này còn rất tôn trọng hắn, ban đầu hắn còn dụng tâm, nhưng mà càng về sau hắn càng thấy cứ tiếp tục như vậy thật không ổn, thôn này vô cùng xa, cứ kéo dài nữa, sợ rằng tối nay hắn cũng không về thành được.
Le que vài nét bút đem tài liệu của mấy người còn lại làm xong, La quan viên xoa xoa chiếc cổ đau nhức, vội vàng đứng lên dọn dẹp túi