XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thê Hiền Phu Quý

Thê Hiền Phu Quý

Tác giả: PUM

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341446

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1446 lượt.

Sơn nhàn rỗi không có chuyện gì, bảo Hạ Thảo đi tìm một cuốn thoại bản, một bên dạy Sơn Tảo biết chữ, một bên để nàng đọc truyện xưa giải buồn.
Khi Trần ngự y vào chính phòng liền nhìn thấy một hình ảnh ấm áp như vậy.
Đệ đệ nhiều năm thất lạc của Ninh Hầu được khiêm tốn đón trở về đang thuận tay dạy thê tử viết chữ, vị nhị gia Hầu phủ này mặt mày hiên ngang, thân hình cao lớn uy mãnh, ánh mắt trầm ổn. Nhị phu nhân màu da rất trắng, mắt hạnh to tròn, rất có thần thái, ăn mặc vô cùng đơn giản, thần sắc tự nhiên, nhìn rất bình dị gần gũi. Hai người, một người chấp bút, một người cầm tay dạy, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn nhau, cũng có thể từ mắt đối phương nhìn thấy chính mình. Không biết phu nhân nói câu gì, Nhị gia Hầu phủ cười khẽ, thân mật nắm cả bả vai của phu nhân, giữa hai người toát ra một loại tình cảm nồng đậm khiến cho người khác không ngừng hâm mộ.
Đây chính thật là thợ săn và thôn phụ dốt đặc cán mai, thô bỉ không thôi trong lời đồn đãi bên ngoài sao?
Trần ngự y đã nhậm chức nhiều năm, biết rõ cái gì có thể hay không thể làm, rèm mắt nhanh chóng rũ xuống, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, nghe Lý quản sự đáp lời.
“Bẩm nhị gia, Trần đại nhân đã đến.”
Chử Vân Sơn vội mời Trần ngự y, “Mời ngự y xem một chút, thân thể nương tử ta gần đây như thế nào?”
Trần ngự y không dám khinh thường, rất cung kính đáp vâng, tiến lên đặt hòm thuốc xuống, đặt chiếc khăn tay trắng lên tay Sơn Tảo, lúc này mới bắt đầu xem mạch.
Một lát sau, Trần ngự y thu lại khăn, lui về sau hai bước, trả lời rất cung kính, “Thân thể nhị phu nhân rất tốt, thai nhi cũng rất khang kiện, xin nhị gia yên tâm.”
Chử Vân Sơn gật đầu hài lòng, “Vậy làm phiền Trần ngự y, cách ba bốn ngày xin mời ngự y đến xem một chút, như vậy ta cũng yên tâm.”
Trần ngự y khẽ trầm ngâm, Nhị gia này sai bảo người cũng không khách khí chút nào, ai…Ninh Hầu gia cùng An Dương công chúa cũng không phải là người hắn có thể đắc tội nữa, “Nếu không có chuyện gì thì có thể, nhưng mà nếu trong cung…”
Chử Vân Sơn lập tức nói, “Dĩ nhiên chuyện trong cung quan trọng hơn, làm phiền đại nhân.”
Nhìn Lý quản sự tiễn Trần ngự y ra ngoài, Sơn Tảo mới có chút bất an nói, “Đây chính là ngự y, xem bệnh cho hoàng thượng, chàng sai bảo hắn như vậy…không tốt lắm đâu…lại nói thân thể thiếp rất tốt, cũng không cần khẩn trương như vậy.”
Chử Vân Sơn cười trấn an nàng, “Nàng không cần trông nom, tới kinh thành thì có chỗ tốt của kinh thành, ta để hắn mỗi ba ngày tới xem mạch bình an một lần, cũng không coi là quá nghiêm khắc với hắn.”
Ngự y cũng chia ra nhiều đẳng cấp, nếu muốn ở ngự y viện lăn lộn, thì việc giao hảo tốt với hoàng thân quốc thích là không thể thiếu, nhưng Chử Vân Sơn cũng không có ý nói quá rõ với Sơn Tảo.
“Đọc sách lâu như vậy, đi ngủ trưa một lát đi, buổi chiều tinh thần tốt hơn, chúng ta lại đi dạo trong hầu phủ một chút, nhìn ngắm phong cảnh cũng không tồi.” Chử Vân Sơn ôm Sơn Tảo đi về phía giường.
Cùng ngủ trưa với Sơn Tảo, Sơn Tảo có mang, dễ dàng mệt mỏi, nên rất nhanh liền ngủ mất. mà Chử Vân Sơn đợi sau khi nàng ngủ, mới lặng lẽ đứng dậy đi ra ngoài.
Nhìn ngoài hành lang có mấy nha hoàn đnag xúm lại nói đùa, Chử Vân Sơn nhìn lướt qua, mấy nha hoàn hồn nhiên không hề hay biết, đnag cười nói vui vẻ, Du Xuân cư lâu không có người ở, sau khi các nha hoàn được phân phối tới đây lại bị Chử Vân Sơn không cho phép bọn họ đến gần phụ vụ, ngay cả đại nha hoàn cũng không có cơ hội ló mặt ra, chứ đừng nói các tiểu nha hoàn như các nàng, hơn nữa nhìn Chử Vân Sơn và Sơn Tảo tính tình rất tốt, từ từ, họ cũng không sợ.
Đúng là lũ tiểu nha hoàn không có mắt, Chử Vân Sơn nhìn thấy, Hạ Thảo và Xuân Mai ở phòng bên cạnh cũng nhìn thấy, sắc mặt Xuân Mai rất khó coi, lúc này liền đứng lên, Hạ Thảo cũng khẽ động, chần chừ một lúc,liền để Xuân Mai hành động trước.
Xuân Mai trước tiên đuổi lui mấy tiểu nha hoàn, sửa sang lại xiêm y mới nhẹ nhàng mỉm cười cúi lạy Chử Vân Sơn, “Nhị gia, mấy tiểu nha hoàn này không hiểu
quy củ, xin nhị gia không lấy làm phiền lòng."
Nàng khẽ hạ thấp thân thể, đúng lúc y phục có chút rộng rãi, cổ áo bởi vì động tác của cơ thể mà cũng đứng lên, tựa như nhìn thấy cái gì, lại vừa như cái gì cũng không thấy.
Dáng dấp Xuân Mai rất xinh đẹp, phải nói tứ xuân đều rất xinh đẹp, xinh đẹp giống như bọn họ vậy, ở ngay tại Hầu phủ cũng rất có cơ hội, đồng thời bị phân đến Du Xuân cư, ý tứ trong đó cũng rất sâu xa rồi.
Chử Vân Sơn thản nhiên nhìn nàng một cái, ừ một tiếng mới phân phó: "Không cho phép bất cứ kẻ nào quấy rầy phu nhân, phu nhân không có gọi, không cho phép ai có thể tiến đi vào."
Xuân Mai nhẹ giọng đáp: "Dạ, Nhị gia."
Chử Vân Sơn đi ra ngoài, chỉ nửa canh giờ đã trở lại, sau khi trở lại còn mang theo một chiếc hộp nhỏ, chui thẳng vào trong phòng ngủ đem hộp đặt lên trên bàn trang điểm, vén rèm lên thấy Sơn Tảo còn đang ngủ, dứt khoát cởi giày, chui vào trong ổ ấm áp dễ chịu, ôm Sơn Tảo, xoa xoa bộ ngực mềm mại của nàng, lúc này mới nắm khoa mềm mại của Sơn Tảo mà ngủ thật say.
Một giấc ng