Tác giả: PUM
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341450
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1450 lượt.
ủ tỉnh dậy đã qua hai canh giờ, cách bữa tối còn một đoạn thời gian, Chử Vân Sơn không sai bảo người nào, vẫn tự mình động thủ như cũ, lau mặt cho Sơn Tảo sau đó mới nắm tay nàng vào ngồi ở chính phòng.
Chử Vân Sơn gào to một tiếng: "Triệu ma ma đâu?"
Không lâu lắm, Triệu ma ma đi vào: "Nhị gia tìm nô tỳ?"
Chử Vân Sơn liếc nhìn Triệu ma ma, "Du Xuân cư tổng cộng bao nhiêu người?"
Triệu ma ma không biết tại sao Chử Vân Sơn lại hỏi như thế, trong lòng có chút suy đoán, nhưng vẫn bẩm báo chi tiết, "quản sự ma ma ở Du Xuân cư là nô tỳ, Tứ Xuân là nhất đẳng đại nha hoàn, Hạ Thảo Ngọc Trúc là nhị đẳng nha hoàn, còn có Băng Phiến, Bạch Thước cùng mấy tam đẳng nha hoàn, cuối cùng mấy tiểu nha hoàn ở dưới nữa ạ. Thêm vào nha hoàn ở phòng bếp, may vá, giặt giũ...tổng cộng có 121 người. Chỉ là phòng bếp nhỏ ở Du Xuân cư chúng ta không mở, cho nên hiện tại người ở phòng bếp chỉ có nấu nước."
Sơn Tảo vừa nghe có hơn trăm người không khỏi chặc lưỡi, nhiều người như vậy, đều chỉ phục vụ nàng và Chử Vân Sơn hay sao? Nếu một người phục vụ nàng và Chử Vân Sơn hay sao? Nếu một người phục vụ một ngày, đổi hết ba vòng cũng qua một năm rồi, Sơn Tảo suy nghĩ miên man.
Chử Vân Sơn cười thầm nhị đẳng nha hoàn chỉ hai mà nhất đẳng đã tới bốn, còn đều là những cá nhân xinh đẹp, "Gọi các nàng một khắc sau tập trung ở trong sân."
Triệu ma ma còn muốn hỏi, nhưng Chử Vân Sơn đã quay người đi, bà đành nuốt xuống vấn đề đã ở khóe miệng, có chút thấp thỏm đi ra ngoài.
Triệu ma ma không hổ là ma ma quản sự, hiệu suất làm việc thật rất cao, không tới một khắc thời gian, trong sâu đã đứng chằng chịt người.
Trên bậc thang để một cái ghế và cái bàn, trên bàn là một ấm trà xanh và điểm tâm. Chử Vân Sơn và Sơn Tảo ngồi trên ghế dựa tiếng nói chuyện phía dưới liền nhỏ đi nhiều, Sơn Tảo cảm thấy không khí lúc này so với chọn thôn trưởng còn cứng ngắc hơn nhiều.
Nàng muốn về nhà rồi.
Chử Vân Sơn khẽ nhấp hớp trà, sau đó chậm rãi để xuống, các ngón tay gõ có tiết tấu lên mặt bàn, theo thời gian trôi qua, phía dưới đã không còn ai nói chuyện rồi, không khí cũng càng lúc càng khẩn trương.
"Các ngươi...." Chử Vân Sơn quét mắt một vòng, đám người kia thấy vậy cũng từng bước từng bước đưa cổ dài tới nghe, "Khế ước bán thân, đều ở nơi này."
Dứt lời, hắn gõ một cái lên chiếc hộp buổi chiều cầm tới, rất hài lòng nhìn thấy sắc mặt của mọi người cũng dần thay đổi.
"Sau này, nàng...." Chử Vân Sơn chỉ Xuân Mai trong tứ quân, trong mắt Xuân Mai thoáng qua một chút phức tạp, tâm thần thấp thỏm nhìn Chử Vân Sơn, "....cách chứ làm tam đẳng nha hoàn."
Xuân Mai thất kinh, mọi người cũng không thể giả bộ nữa, rối rít lộ ra biểu tình vừa giận vừa sợ.
Không chỉ những hạ nhân này, ngay cả Sơn Tảo cũng sợ ngây người.
""Tại sao? Nhị gia, nô tỳ có chỗ nào không tốt? Coi như ngài muốn nô tỳ chết, cũng phải để cho nô tỳ chết rõ ràng!" đôi mắt to tròn của Xuân Mai ngập nước, phịch một tiếng quỳ gối xuống trước mặt Chử Vân Sơn, vừa khóc vừa dập đầu với hắn.
Chử Vân Sơn khẽ cau mày, "Tại sao? Bởi vì ta không thích, tam đẳng nha hoàn có phải học quy củ không?" Câu này là hỏi Triệu ma ma.
Triệu ma ma còn chưa khôi phục từ trong sự kiện này, liên tục trả lời không ngừng, "Bẩm nhị gia, tam đẳng nha hoàn vẫn còn phải học quy củ." Việc này cùng Xuân Mai có quan hệ gì?
Chử Vân Sơn gật đầu, chỉ chỉ y phục Xuân Mai, "dạy lại cho nàng ta, làm sao để mặc xiêm y." nghĩ hắn là người ngu sao? Không nhìn ra y phục của nàng ta chính là cố ý đem cổ áo kéo rộng?
Triệu ma ma ngạc nhiên đây chính là lý do cách chức Xuân Mai?
Vấn đề là, cả Hầu phủ có ai không biết tứ xuân chính là thông phòng chuẩn bị cho nhị gia chứ?
Chử Vân Sơn bàn giao toàn bộ xong liền giải tán mọi người, vẫn như cũ kêu tam xuân vào phục vụ Sơn Tảo, nhưng vẫn không cho phép bọn họ đến gần hầu hạ mình. Xuân Mai khóc rối rít không thuận theo, tốn bạc chạy đến nơi của An Dương công chúa kêu oan, An Dương công chúa sau khi nghe ma ma bẩm báo, thần sắc liền ảm đạm, “Nói ta nghỉ ngơi, không gặp.” Một câu liền đuổi Xuân Mai đi.
Xuân Mai không có cach nào, lại đến nơi ở của Chử Vân Phi quỳ chờ đợi hắn, Chử Vân Phi sau khi nghe nói lập tức cho một người gọi là Cao ma ma đem theo Xuân Mai trở lại Du Xuân cư.
Chử Vân Sơn mới vừa dỗ Sơn Tảo ngủ, nghe Xuân Mai vẫn kêu gào rất ồn ào, liền kêu Triệu ma ma vào nói mấy câu, đêm đó, Xuân Mai bị nhét chặt miệng, trước mặt tất cả các ma ma bị kéo quần đánh 30 đại bản, từ đó Xuân Mai không còn xuất hiện qua ở Du Xuân cư nữa.
Sự kiện Xuân Mai như hồi chuông gõ tỉnh người ở Du Xuân cư, phong khí ở Du Xuân cư trong một đêm càng trở thêm ngay ngắn trật tự, bọn nô bộc cũng không dám có lòng chậm trễ, về phần tam xuân còn lại, một ít tâm tư còn sót lại cũng nhanh chóng theo gió biến mất trong không trung rồi.
Ai nấy đều thấy được, trong lòng nhị gia chỉ có nhị phu nhân, bọn họ cho dù có muốn chết cũng không muốn chết theo cách như vậy.
Chử Vân Sơn nhanh ch