Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thê Hiền Phu Quý

Thê Hiền Phu Quý

Tác giả: PUM

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341447

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1447 lượt.

ơn nhìn rất hài lòng, cả người khôi phục lại dáng vẻ vốn có của mình.
Cơm nước xong, Chử Vân Phi bảo An Dương công chúa mang Sơn Tảo sang noãn phòng nói chuyện phím, còn hắn cùng Chử Vân Sơn ở phòng ngoài vừa uống trà vừa nói chuyện, nói xong, hắn mời Chử Vân Sơn đến đánh cờ.
“huynh đệ chúng ta rất lâu không có đánh cờ rồi, cũng không biết kỳ nghệ của đệ có giảm đi không.”
Chử Vân Sơn chau mày, xòe bàn tay ra để Chử Vân Phi nhìn những nốt phồng chai trong lòng bàn tay, khóe miệng có chút nhếch lên, “đại ca cảm thấy ngoài việc săn thú đệ còn có thể làm những thứ khác sao?”
Lòng Chử Vân Phi đau nhói, nhưng vẫn nghiêm túc nói, “Chỉ cần đệ đồng ý, chuyện đệ muốn làm sẽ làm được rất nhiều.”
Chử Vân Sơn khẽ mỉm cười, “đệ chỉ biết săn thú, những thứ khác cái gì cũng sẽ không, lại nói, đệ rất bận rộn, không rãnh đi học những thứ mà mình không thích.”
Chử Vân Phi rũ mắt xuống, “Đệ đang lo lắng cái gì? Ta sẽ không ép đệ, càng sẽ không hại nàng ấy, hại cháu ruột của ta, đệ cần gì phải đề phòng ta như vậy? Đề phòng đại ca ruột của mình!”
Chử Vân Sơn cười nhạt, “Đại ca, đệ nhớ năm đó nhi tử phòng ngoài của phụ thân, là đầy tớ bên cạnh huynh, tên gì nhỉ? Ta nhớ, gọi là Chử Trạch, đúng không. Ngày hắn ta được chính thức trở về, chính là ngày nhà chúng ta gặp chuyện không may, huynh nói phía tây thành mới mở một cửa hàng điểm tâm, nương rất thích ăn, bảo đệ đổi y phục của gã sai vặt len lén đi mua về, còn nói Trung bá len lén đi theo đệ.”
Mặt Chử Vân Phi cứng đờ.
“Đại ca, huynh đối tốt với đệ, đệ nhớ ở trong lòng, đệ rất cao hứng khi huynh có thể tìm được đệ, có thể nhìn thấy huynh công thành danh toại, thê hiền tử hiếu, đệ đã thỏa mãn. Đợi diện kiến hoàng thượng tạ ơn, đệ sẽ mang theo nàng trở về, đệ vẫn rất thích núi Bạch Vân.”
Trên mặt Chử Vân Phi lộ ra chút kích động, “Đệ đã cao hứng, vì sao còn không ở lại, huynh đệ chúng ta cùng nhau cố gắng, ta đã nhận thức nàng ấy, đệ còn có gì phải do dự?”
“Đứa bé kia, so với đệ lớn hơn một tuổi, mẫu thân hắn là thanh mai trúc mã của phụ thân, chỉ bởi vì gia đình gặp nạn mới lưu lạc bên ngoài, sau lại được phụ thân nuôi ở bên ngoài, khi đó nương còn chưa qua cửa, bà ấy cũng kiên trì đợi huynh kế thừa vị trí thế tử mới mang thai đứa bé ấy. Đại ca,” Chử Vân Sơn thở dài, “ Huynh là thư đồng của Tấn hoàng tử, có một số việc huynh luôn biết trước người khác một bước. Huynh lại là thân đại ca của đệ, từ nhỏ chúng ta cùng ăn cùng ở, huynh đang nghĩ cái gì, người khác không biết, đệ lại biết, đừng quên, huynh không phải chỉ lớn hơn đệ bốn tuổi mà thôi.”
Chử Vân Phi vẫn không buông tha, “ Đệ đã biết đại ca tốt với đệ, nên biết ta sẽ không ép đệ, ta chỉ muốn đệ có thể giúp ta mà thôi, ta bây giờ thân ở trong khó khăn…”
“Đại ca!” Chử Vân Sơn cắt đứt lời của hắn, “Tất cả hoàng bảng đệ đều xem qua, tay huynh cầm một trăm vạn trọng binh, nắm quân quyền thiên hạ, người kia…sẽ không nguyện ý để huynh có nhiều hơn một người huynh đệ.”
Chử Vân Phi trầm mặc, hắn cũng biết, nhưng hắn không có biện pháp khác.
Chử Vân Sơn thở dài, cũng không nói thêm nữa, xoay người ra cửa, tìm nha hoàn đến noãn phòng, kêu Sơn Tảo ra ngoài, cùng nhau trở lại Du Xuân cư.
An Dương công chúa từ noãn phòng đi ra đã nhìn thấy vẻ mặt của trượng phu, có
chút không đành lòng, "Nếu không...." nàng do dự một chút, "chúng ta giao lại binh quyền đi...thiếp nghĩ cũng sẽ không...."
Ánh mắt Chử Vân Phi sáng quắc, "nếu như nàng muốn nhìn ta cùng Ninh nhi chết, thì hãy đem lời này của nàng nói với hoàng huynh của nàng nghe đi, hoàng nữ không lo gả, nàng còn có cuộc sống tốt." Nói xong, Chử Vân Phi phất tay áo bỏ đi, để lại một mình An Dương công chúa xoa ngực khóc thút thít.
Trở lại Du Xuân cư, Chử Vân Sơn hỏi Sơn Tảo, "Nàng cùng công chúa nói những gì?"
Sơn Tảo mặt buồn bực: "Không nói gì, công chúa và mấy.... ừ, tiểu thiếp ở chung một chỗ nói y phục, rồi cài đầu, thiếp nghe không hiểu lắm, chỉ có thể ngồi im."
"Không nói những thứ khác?" Chử Vân Sơn mới không tin như vậy
Sơn Tảo buồn buồn nói, "Hỏi thiếp khi nào thì cùng chàng thành thân, còn hỏi người nhà của thiếp đâu, còn hỏi đứa bé mấy tháng..." giống như tra hộ khẩu vậy, còn thiếu vẽ lại tấm bản đồ là có thể trực tiếp trình lên hộ bộ ở huyện nha.
Chử Vân Sơn gật đầu, chỉ chỉ mũi nàng, "Đi ngủ sớm một chút, ngày mai không biết còn có chuyện gì đấy!" nói xong, kêu tứ xuân mang nước nóng, tự mình tắm rửa cho Sơn Tảo, lại tự tắm rửa cho mình mới lên giường
Sau khi lên giường Sơn Tảo có chút hưng phấn, "tướng công, tịnh phòng nhà đại ca không tệ, về nhà chúng ta cũng làm theo một chút đi."
Chử Vân Sơn cười khẽ, "Làm cũng được, chỉ có chút phiền toái, ta lười phải làm."
Thật ra không phải hắn lười làm, mà nếu có tịnh phòng, thì hắn đâu dễ dàng gì quang minh chính đại nhìn Sơn Tảo tắm nữa, thật sự không có lợi mà, không làm là quyết định tương đối khá.
"Ở nhà dùng thùng nước tắm mỗi lần tắm xong cũng đầy nước, trong nhà hơi ấm rất nặng, lâu ngày không chừng sẽ sinh bệnh, nếu không chúng ta tốn ít tiền, mớ