Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343765

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3765 lượt.

ra xa, chán nản trừng Hoa Bất Ngôn, tức giận mắng ba chữ: “Cút ra xa!”
“Tiểu quỷ, mấy năm không gặp, ngươi ngày càng nóng tính, giọng điệu cũng càng đoan chính chừng mực! Sao vậy, thiếu nợ phong lưu chối không được nên bị tiểu hoa yêu này bám lấy hả?” Hoa Bất Ngôn nhướn mày, mắt lóe sáng rồi lập tức vụt tắt, giọng nói trầm chứa đầy sự trêu chọn và mỉa mai, cố ý liếc Chu Ngưng. Giờ rõ ràng đã là cuối thu, thời tiết ẩm ướt lạnh lẽo, nhưng gã như chẳng bận tâm, cứ phe phẩy cây quạt cười giả lả kèm theo chút nguy hiểm và ác ý, nói như đùa như thật: “Khó trách mấy ngày trước, sư phụ ngươi một mình rời khỏi Đông Cực, đi về phía Bắc. Bản công tử thấy có phải nàng ghen với tiểu hoa yêu này nên vứt ngươi một mình hay không?”
Xem ra, đúng là Hoa Bất Ngôn hiểu lầm quan hệ của hắn và Chu Ngưng!
“Ngươi đã gặp sư phụ ta?” Thanh Huyền vốn không muốn gặp Hoa Bất Ngôn, nhưng nghe gã nhắc tới Thiên Sắc, lập tức mắt sáng ngời, lòng vui sướng hỏi tiếp: “Người đi đâu, ngươi có biết không?”
“Nàng đi đâu, bản công tử đương nhiên biết.” Hoa Bất Ngôn hạ giọng mang theo chút lơ đãng, như đang nói chuyện thường ngày, giọng điệu cũng không chút bận tâm, đôi ngươi đen sáng rỡ khiến người ta sợ hãi. Bình thản thu lại nụ cười, Hoa Bất Ngôn xếp cây quạt lại gõ nhè nhẹ trong lòng bàn tay, mày vẫn nhướn cao, khóe miệng cười toe toét, chỉ có điều là nụ cười không hề chân thật mà càng thêm lạnh lẽo: “Nhưng vì sao bản công tử phải nói cho ngươi biết?”
Thấy gã làm khó, Thanh Huyền cũng không thèm hỏi tiếp.
Bất luận sư phụ ở chân trời góc biển, hắn nhất định sẽ tìm được người, cần gì phải nói nỗi lòng của mình với gã hồ yêu này?
Nghĩ vậy, hắn lạnh mặt, xoay người bước đi.
“Sư phụ, người đi đâu vậy?” Chu Ngưng vừa thấy Thanh Huyền bước đi, vội vàng đuổi theo: “Đợi con với!”
“Sư phụ?” Hoa Bất Ngôn nhìn Chu Ngưng, cố ý mỉm cười ho một tiếng, sau đó gã liếc nhìn Thanh Huyền, ánh mắt tràn đầy sự khinh thường, chậm rãi lên tiếng mang đầy sự khinh miệt khó tin: “Thằng nhóc quỷ quyệt nhà ngươi, những thứ khác học không tới nơi tới chốn, nhưng lại học bản lĩnh mượn danh nghĩa thầy trò để làm chuyện tằng tịu, đúng không uổng phí sư phụ ngươi dốc lòng bồi dưỡng nhân tài nha!”
“Chuyện tằng tịu?” Thanh Huyền dừng bước, lạnh lùng lặp lại mấy chữ trọng điểm của Hoa Bất Ngôn, ánh mắt lạnh lẽo, phút chốt biến thành mũi tên sắc nhọn khiến người ta run rẩy! Nắm chặt Càn Khôn kiếm trong tay, hắn xoay người, đôi mắt hơi nhíu lại. Khuôn mặt tuấn tú không hề tươi cười khiến không khí đột nhiên thay đổi, sắc mặt cũng trở nên như ác quỷ dọa người: “Ta luôn muốn tự tay xé toạc cái miệng của tên hồ yêu nhà ngươi, hôm nay không thể không thỏa nguyện được!”
Sư phụ, người đã yên lòng trốn tránh ta, vậy thì ta cũng sẽ gây vài chuyện rắc rối tốt đẹp cho người!






“Tiểu quỷ, ngươi mạnh miệng thế không sợ cắn trúng lưỡi sao?” Thanh Huyền thốt ra lời độc ác, Hoa Vô Ngôn khẽ hừ, dường như cực kỳ khinh thường Thanh Huyền. Y nhướng mày, cố tình tặc lưỡi, không hề bối rối. Tay phải cầm cây quạt giấy gõ từng nhịp từng nhịp đều đều vào bàn tay trái: “Muốn xé miệng bản công tử, còn phải coi ngươi có bản lĩnh này hay không?”
Tuy y có nghe được chút ít chuyện của Thanh Huyền trên Ngọc Hư Cung. Nhưng Hoa Vô Ngôn không hề biết Thanh Huyền đã nhận được một ngàn năm tu vi của Lam Không trên Tây Côn Luân. Cho nên trong ấn tượng của y, Thanh Huyền vẫn là thằng nhóc ranh chỉ giỏi võ mồm luôn trốn sau lưng Thiên Sắc năm ấy. Thằng nhóc đó chẳng qua chỉ dựa vào danh tiếng của Thiên Sắc mà kiêu căng ngạo mạn, thì làm sao có thể được y xem trọng cơ chứ?
Thanh Huyền như cười như không, cúi đầu xuống nhìn thanh kiếm Càn Khôn trong tay mình, khuôn mặt bị che khuất dưới ánh trăng khiến ngũ quan của Thanh Huyền nhuộm một màu xám trắng nhàn nhạt. Đôi môi với độ cong hoàn mỹ hơi nhếch lên nở một nụ cười sâu xa, trong nụ cười kia ẩn chứa sự lạnh lùng không dễ nhận ra: “Có bản lĩnh hay không, thử một lần mới biết.”
Dứt lời, hắn vung kiếm Càn Khôn lên. Dưới ánh trăng bàng bạc, kiếm Càn Khôn cũng tỏa ra luồng sáng lạnh nhạt nhòa. Thanh kiếm rít lên chói tai, vỏ kiếm bay vút ra tựa như mũi tên vọt khỏi cung, phóng thẳng vào mặt Hoa Vô Ngôn.
Hoa Vô Ngôn hơi sửng sốt. Nhưng rốt cuộc y vẫn là kẻ có kiến thức rộng, từng đánh qua nhiều trận chiến, cho nên năng lực đối phó với tình huống khẩn cấp của y cũng rất mạnh, vào lúc vỏ kiếm sắp đập thẳng vào mặt, y vung cây quạt giấy ra đỡ. Mà ngay sau đó, Thanh Huyền đã vung kiếm đâm tới, chỉ mới là kiếm khí lướt qua thế mà đã chém đứt một góc áo của Hoa Vô Ngôn.
Bắt được sơ hở này, đương nhiên Hoa Vô Ngôn cực kỳ mừng rỡ. Nãy giờ y cứ phải tránh né sức mạnh và binh khí của thằng nhóc ranh này, lòng y đương nhiên đang cực kỳ uất nghẹn, giờ đột ngột có cơ hội, sao y lại không thừa cơ trả thù một phen chứ?
Y cầu xin ba ngàn năm, chỉ muốn cùng nàng song hành song tu, nhưng nàng từ chối hết lần này đến lần khác.
Còn thằng ranh con này, dựa vào cái gì lại được


XtGem Forum catalog