Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1344127

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4127 lượt.

cơ chứ?
Tiểu quỷ, là ngươi tự đâm đầu vào chỗ chết!
Vô Hoa Ngôn quyết ý, y thu cây quạt giấy lại, bàn tay phải biến thành vuốt hồ ly cực sắc, móng vuốt sắc bén và dài mảnh đen sẫm lại, y đăm đăm dữ tợn vung vuốt nhắm vào lưng Thanh Huyền…
Đây là sát chiêu của y, một khi móng vuốt đâm vào da thịt lập tức sẽ moi tim móc phổi của kẻ địch! Bây giờ, Hoa Vô Ngôn cũng không thèm quan tâm nếu y giết tiểu quỷ này thì sẽ đắc tội với Thiên Sắc, y chỉ hận không thể tự tay vò nát tim gan của hắn mới có thể giải trừ nỗi oán hận trong lòng!
Trong tích tắc, đến cả Chu Ngưng cũng nhận ra được tình thế hiểm nguy, nàng cuống quýt hét lớn: “Sư phụ cẩn thận!” Nhưng Thanh Huyền lại mắt điếc tai ngơ, không những không tung ra động tác phòng vệ tiếp theo, ngược lại hắn còn âm thầm tìm kiếm xung quanh, hắn chỉ mong có thể trông thấy bóng dáng của sư phụ.
Ngay vào thời khắc nghìn cân treo sợi tóc, chẳng biết một món binh khí như một mũi tên từ đâu bay vọt tới xuyên thẳng vào móng vuốt Hoa Vô Ngôn, khiến y không thể không thu tay về.
Đó là một cây bút bằng bạch ngọc!
Hoa Vô Ngôn nén đau rút cây bút bạch ngọc trên bàn tay ra từng chút từng chút một, nhưng cây bút kia cắm vào rất sâu, mỗi lần nhổ ra được một ly thì toàn thân đều đau đớn! Y cắn chặt răng, tay run run tiếp tục, y bỗng nghe thấy một tiếng cười khẽ, giọng nói một nam tử không biết từ nơi nào truyền tới.
“Hoa Vô Ngôn, ngươi dù gì cũng là bậc tiền bối, thế mà lại dùng thứ thủ đoạn tàn nhẫn này đối phó với tiểu bối, chẳng lẽ ngươi không sợ lục giới nhạo báng ư?”
“Bán Hạ sư bá!” Nhận ra giọng nói quen thuộc đó, Thanh Huyền khẽ gọi, hắn hơi ngạc nhiên vui mừng, nhưng trong lòng cũng thất vọng khó tả.
Vì người đến đây không phải là sư phụ…
Quả nhiên, trong rừng cây vang lên âm thanh cực nhỏ, một lát sau, một nam tử xuất hiện đứng cách bọn họ khoảng chừng mười bước.
Nam tử kia lẳng lặng đứng dưới bóng cây, hai tay chắp sau lưng, một nụ cười nhàn nhạt hiện trên khuôn mặt nho nhã trầm tĩnh. Phong thái của người đó tản ra khí chất của bậc trí thức, nhưng đôi lông mày lại hơi xếch lên, ánh mắt vô cùng sắc bén khiến người ta không dám nhìn gần.
Người đó chính vị đệ tử thích ngao du tứ hải nhất của Trường Sinh Đại đế, y say mê nhất là thơ, từ, sáo trúc, một con mọt sách chính hiệu – Bán Hạ.
“Nếu nói bản công tử tàn nhẫn, vậy những kẻ tu tiên thành thần chẳng phải đều tàn nhẫn dựa vào việc thu yêu bắt quỷ tay nhuốm máu tanh, rặt lũ sát sinh!” Cuối cùng, Hoa Vô Ngôn cũng nhổ được chiếc bút bạch ngọc ra khỏi bàn tay, vứt phắt xuống đất. Hoa Vô Ngôn ôm bàn tay máu chảy ròng ròng, chẳng biết là vì đau đớn hay là phẫn nợ, y nhíu mày tỏ vẻ châm biếm lạ lùng, nhưng vô hình trung lại khiến khuôn mặt tuấn tú của y đều vặn vẹo, đôi con ngươi bùng cháy ngọn lửa đỏ âm u: “Đồ hai mặt, xem thường luân lý, hung thần ác sát, mặt người dạ chó. Yêu thì sao, mà tiên thì thế nào? Ai dám nói rằng mình sạch sẽ hơn ai?”
“Sạch sẽ cũng được, không sạch cũng chẳng sao, tất cả đều là chuyện của tiên gia, không tới lượt một tên yêu nghiệt như ngươi cả gan bình luận.” Xòe bàn tay ra, chiếc bút bạch ngọc trong tích tắc bay vào lòng bàn tay mình, Bán Hạ vẫn luôn nở nụ cười lạnh nhạt. Lời nói vẫn tao nhã lễ độ như trước, nhưng ý cảnh cáo trong những lời không mặn không nhạt kia rất rõ ràng: “Hoa Vô Ngôn, nếu ngươi vẫn muốn giữ lại cái mạng hèn hạ để tiếp tục tu tiên thì nhanh biến đi. Ngươi có biết, đời ta hận nhất cái mùi khai ngấy trên người yêu hồ không?”
Hung dữ trừng mắt nhìn Thanh Huyền, Hoa Vô Ngôn cắt chặt răng, quyết định tạm ghi sổ món nợ hôm nay, đợi đến ngày khác sẽ tính toán lại.
“Tiểu quỷ, coi như hôm nay ngươi gặp may!” Tuy rằng lửa giận trong lòng càng cháy càng to, nhưng mà hảo hán không chịu thiệt trước mắt. Hoa Vô Ngôn biết mình không thể chiếm lợi gì được ở đây, đành nhẫn nhịn lui bước, y chỉ có thể căm giận ném ra một câu uy hiếp cho bỏ tức: “Đến một ngày, ta nhất định sẽ cho ngươi biết sự lợi hại của ta.”
Dứt lời, y hóa thành hồ ly, lẩn vào giữa rừng cây nhanh như chớp, chốc lát đã không còn bóng dáng nữa.
Bán Hạ cất bút bạch ngọc vào trong tay áo. Y xoay người lại, đôi mắt nghiêm trang, nét mặt lạnh nhạt, tựa như y chỉ lơ đãng lướt mắt qua, ánh mắt y quét qua nét phức tạp trên khuôn mặt Thanh Huyền rồi lại liếc nhìn Chu Ngưng với thần sắc đề phòng đang trốn phía sau cây cổ thụ. Cuối cùng, Bán Hạ tiến lên lẳng lặng quan sát kỹ bàn tay phải cầm kiếm của Thanh Huyền: “Thanh Huyền, ta nghe nói tay con bị thương do Kim Giao Tiên của Tử Tô, bây giờ đã khỏi chưa?”
Vì Bán Hạ có chút chuyện cần làm nên phải ở lại đảo Bồng Lai, vì vậy y mới vắng mặt ở Trường Sinh yến, đương nhiên y không biết rõ những hành vi, cử chỉ của Thanh Huyền trên Tây Côn Luân. Còn phần Tử Tô, y đã sớm biết ả ta tính tình kiêu căng. Bây giờ thấy tiểu sư điệt mình hằng yêu quý chịu uất ức như vậy, lòng y cũng hơi buồn phiền, nên thần thái càng chăm chú nghiêm trang.
Vết bỏng do Kim Giao Tiên gây ra rất khó lành, qua nhiều ngày vết thương vốn đã tốt lên chút ít. Nhưng mới