Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1344133

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4133 lượt.

vừa rồi hắn đánh một trận với Hoa Vô Ngôn, Thanh Huyền nắm chặt chuôi kiếm mà không không chế sức lực, chuôi kiếm Càn Khôn lập tức xé rách lớp da non mới lên mấy ngày qua, vết thương trên tay đầm đìa máu. Đừng nói là Bán Hạ, mà ngay cả Chu Ngưng cũng phải hoảng sợ rụt cổ lại, hít vào một hơi.
Nhưng dường như Thanh Huyền lại không cảm nhận được, hắn cắt một miếng vải trắng ở bên hông rồi quấn qua loa lên vết thương toác da chảy máu, như cố tình muốn che giấu vết thương.
Thật ra, so với quan tâm cơn đau trên tay thì hắn càng quan tâm đến sự thất vọng khó tả dâng trào trong lòng hơn.
Xem ra, sư phụ thật sự không muốn quan tâm tới hắn nữa sao?
Bán Hạ nhận ra bộ dạng thất vọng, chán chường của hắn, cũng hiểu rõ những điều hắn đang suy nghĩ. Bán Hạ khẽ lắc đầu, nét mặt hơi bất đắc dĩ: “Con xem lại mình đi, sư phụ con chẳng qua chỉ rời xa con vài ngày, con lại đi kiếm chuyện như vậy, sao có thể thể khiến sư muội yên tâm đây?” Bán Hạ thở dài, y lấy một cái chai ở bên hông ra: “Mấy ngày nay sư muội đặc biệt lên dãy núi Ly Sơn Tây Tú, đến chỗ của Thiên Tôn Thiên Tiên Đạo xin sương đọng ngàn năm ở hồ Giải Trãi để nấu thuốc trị vết bỏng trên tay do tam muội chân hỏa gây ra cho con.”
Những lời đó là sự xác minh không thể nghi ngờ rằng Bán Hạ xuất hiện ở đây không phải ngẫu nhiên mà có lẽ Thiên Sắc đang ở gần đâu đây!
Thanh Huyền mừng rỡ, hắn không vươn tay đón lấy cái chai chứa thuốc Ngưng Lộ, mà vừa cuống quýt níu lấy ống tay áo của Bán Hạ, vừa đảo mắt tìm kiếm xung quanh: “Bán Hạ sư bá, nói vậy, có phải người biết sư phụ của con đang ở đâu không?”
“Sư phụ con đang cần làm một chuyện rất quan trọng.” Bán Hạ không giải thích nhiều, cũng không phủ nhận, chỉ trả lời chiếu lệ, sau đó y gỡ mảnh vải trắng bọc qua loa bàn tay Thanh Huyền ra, y lấy thần dược Ngưng Lộ tỉ mỉ bôi lên vết thương: “Chờ đến khi xong chuyện cần làm, sư phụ con sẽ đến tìm con.”
Bôi thuốc lên, Thanh Huyền bỗng cảm thấy vết thương bỏng rát mấy ngày nay lập tức dịu mát hẳn đi:”Sư bá, sư phụ con đang ở gần đây ư?” Thanh Huyền không nản lòng tiếp tục tìm kiếm xung quanh, hắn chỉ hy vọng giây tiếp theo sư phụ có thể xuất hiện trước mặt hắn. Tuy động tác bôi thuốc của sư bá không quá thô bạo, nhưng nếu là sư phụ bôi thuốc cho hắn, vậy chắc chắn người sẽ nhẹ nhàng, dịu dàng và cẩn thận hơn!
Nếu sư phụ chịu tỏ ra quan tâm tới hắn một chút, có lẽ vết thương này đã lành lặn từ lâu!
Thật ra, vết thương này sở dĩ chưa lành, nguyên nhân chính là vì tâm bệnh của hắn. Thanh Huyền vốn tưởng rằng sư phụ đã chẳng thèm đoái hoài gì đến mình, mang tâm tư ngọc vỡ bình tan, cho nên miệng vết thương có rách toác ra thì hắn cũng mặc kệ nó, hắn muốn dùng cách này khiến sư phụ đau lòng, để ý hắn.
Giờ khắc này, hắn thầm đoán, có phải sư phụ vẫn luôn đi theo hắn nhưng vì không muốn gặp hắn nên mới như vừa nãy, khi sư phụ thấy hắn để lộ sơ hở trước mặt Hoa Vô Ngôn, người sợ hắn bị thương mới nhờ sư bá Bán Hạ ra tay giúp đỡ hay không?
Đúng rồi, chắn chắn là vậy!
“Ở gần đây thì sao?” Bán Hạ nâng mắt lén lút ra dấu bằng mắt với hắn, nhưng vẫn không chịu trả lời mà chỉ hỏi lại: “Mà không ở gần đây thì thế nào?”
Thanh Huyền là kẻ thông minh, ánh mắt Bán Hạ muốn nói điều gì, lòng hắn đã hiểu. Có được câu trả lời mình mong muốn, sự thất vọng và lo lắng trong lòng hắn chỉ phút chốc đã tan thành mây khói, môi như nếm được vị ngòn ngọt, hắn lập tức phối hợp trả lời: “Không sao ạ, con chỉ thuận miệng hỏi thôi.”
Bán Hạ khẽ gật đầu, đợi sau khi bôi thuốc lên toàn bộ bàn tay phải của Thanh Huyền xong y nhìn về hướng bắc, thở dài thườn thượt, trong ngữ điệu dường như ẩn chứa chút nuối tiếc: “Đi tiếp về hướng bắc chính là thành Ninh An, vài năm trước khi vân du qua đây, ta đã gặp được một thiếu niên hăng hái nhiệt huyết nên đã dạy hắn vài chiêu, cũng xem như là nửa đệ tử của ta. Mấy năm gần đây ta chưa có thời gian rãnh đến thăm nó, nếu con định đi đến đó thì tiện đường giúp sư bá tới thăm nó đi.”
“Sư bá đã nhận đệ tử?” Đây là lần đầu tiên Thanh Huyền biết Bán Hạ sư bá đã nhận đệ tử, nhất thời hắn cũng hơi tò mò: “Tên họ huynh ấy là gì, nhà ở đâu ạ?”
Bán Hạ hơi trầm ngâm rồi lấy ra một miếng ngọc quyết trong tay áo: “Con cầm nửa mảnh ngọc quyết này đi tìm nó, nó sẽ không làm trễ nãi việc của con đâu. Như thế, con cũng có chỗ dừng chân trong thành Ninh An.” Thanh Huyền đón lấy mảnh ngọc, lúc đó Bán Hạ mới xoay người, một nét phức tạp thoáng hiện lên khuôn mặt, dường như y có ý định từ biệt: “Nó là tiểu Vương gia Triệu Thịnh ở Ninh An Vương phủ.”
Vừa dứt lời, âm thầm lặng lẽ như lúc xuất hiện, Bán Hạ bước vào trong bóng đêm, chỉ tích tắc đã không còn thấy bóng dáng tăm hơi.
Lúc này Chu Ngưng đang trốn sau cây cổ thụ mới dám bước ra, nở nụ cười nịnh nọt rồi chầm chậm bước tới gần Thanh Huyền, khuôn mặt cười tươi như hoa lê mới chớm, nàng tỏ vẻ thân thiện đã biết mà còn cố hỏi: “Ái chà, sư phụ, người muốn đến Ninh An sao?”
“Liên can gì đến ngươi?” Thanh Huyền cất kỹ mảnh ngọc quyết, thần sắc không vui lườm nàng một cái, hắn cảnh cáo thẳng t