Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343826
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3826 lượt.
ều lắc đầu bó tay, họ bảo rằng “Bệnh cấp tính không thể chữa”, rồi động viên Ninh An Vương phi chuẩn bị áo liệm, sắp xếp sẵn linh đường, chuẩn bị hậu sự cho đứa con bảo bối độc nhất của bà.
Ninh An Vương phi bị dọa ngất ngay tại chỗ, sau khi tỉnh lại bà lập tức khóc chết đi sống lại.
Dù sao Thiên Sắc cũng là người hiểu nhiều biết rộng, chỉ liếc mắt một cái đã biết nguyên nhân, nàng nhíu chặt mày, sóng mắt lay động, trong con ngươi sóng sánh một thứ gì đó, dường như nàng cảm thấy việc này cực kỳ đau đầu: “Ngươi có muốn cứu mạng y không?” Dừng một lát, nàng lẳng lặng khép mắt lại như đang suy tư điều gì. Một lúc lâu sau nàng mở mắt ra, con ngươi đen thăm thẳm không một chút gợn sóng, nhìn thẳng vào mắt Ninh An Vương phi, một tia sáng khó nhận ra lấp lóe trong ánh mắt: “Nếu muốn thì bảo những kẻ không phận sự rời khỏi đây, bao gồm cả ngươi nữa.”
Ninh An Vương phi chẳng biết vì hoảng sợ quá nên quay đơ ra hay là vì điều gì khác, trong chốc lát bà vẫn ngơ ngác chưa kịp hoàn hồn. Trái lại, Cửu Công chúa nét mặt bình thản đứng một bên điều khiển tình thế, nàng cho Ninh An Vương phi và những kẻ bưng trà rót thuốc không liên quan tạm thời tránh đi. Cuối cùng, nàng nhíu mày, hờ hững hỏi một câu: “Ta là cô cô của y, không thể xem là người ngoài chứ.”
Khi nói những lời này, nàng không hề nhìn Thiên Sắc mà chằm chằm nhìn Thanh Huyền, một nét cười lạ lùng ngập tràn đáy mắt nàng, ánh mắt nóng như lửa bỏng, tựa như đang thiêu đốt từng tấc từng tấc cơ thể Thanh Huyền.
Thiên Sắc không đáp, chỉ quay đầu hờ hững nhìn nàng, sau đó dặn dò Thanh Huyền.
“Thanh Huyền, ngươi ra ngoài, bảo Chu Ngưng dẫn theo Tố Bạch vào từ cửa sau.”
Thanh Huyền gật đầu, trong giây phút bước qua cửa hắn bất giác đưa mắt quan sát vị Cửu Công chúa kia, hắn phát hiện đó là một nữ tử rất xinh đẹp, trông chưa đến hai mươi, đứng bên cạnh nàng là một thiếu niên đẹp trai thần thái kiêu căng, trầm lặng. Nhìn sơ qua, y còn chưa tới tuổi trưởng thành, nhưng ánh mắt ngạo nghễ, thờ ơ, lãnh đạm đó không hề tương xứng với lứa tuổi của mình.
Giây phút Thanh Huyền quan sát mỹ thiếu niên kia thì y cũng đang lẳng lặng quan sát Thanh Huyền. Tuy rằng ánh mắt kia vẫn ẩn chứa sự kiêu căng không ai bì nổi, nhưng xen lẫn trong đó là thái độ thù địch khó hiểu.
Thanh Huyền không thèm để ý, vội vàng bước ra ngoài làm chuyện mình cần làm. Khi hắn vừa bước ra khỏi cửa, Thiên Sắc và Cửu Công chúa đã dùng thuật “U Minh truyền âm” người phàm không nghe được để trò chuyện với nhau.
“Thiên Sắc, đã lâu không gặp.” Cửu Công chúa nở nụ cười dịu dàng, nhưng bên dưới thái độ ôn hòa là sự xảo quyệt không ai có thể nhận ra, từng lời như kim châm muối xát, khiêu khích người ta: “Năm xưa, ngươi hăng hái nhiệt huyết, cùng tình lang của ngươi quét sạch thiên quân vạn mã của Ma giới. Bây giờ tại sao một mình ngươi lại cô đơn chiếc bóng đến nhân gian xen vào chuyện của người khác, sắm vai Quan Thế Âm đại từ đại bi cứu khổ cứu nạn vậy?
“Tình lang” mà nàng nhắc tới chính là Phong Cẩm, nàng ta không phải không biết Thiên Sắc đã đoạn tuyệt với Phong Cẩm. Những lời tưởng như vô tình mà hỏi nhưng cái giọng điệu kia chính là cố ý xát muối vào miệng vết thương của người khác.
“Dụ Lan, đã lâu không gặp.” Biểu cảm của Thiên Sắc vô cùng hờ hững, không thèm nhấc mắt một cái, giọng điệu đều đều không cảm xúc, thế nhưng Thiên Sắc đã âm thầm phản kích lại: “Bây giờ, ngươi càng lúc càng có khí thế của công chúa, thật chẳng biết rốt cuộc Công chúa nhân gian hay Công chúa yêu giới hợp khẩu vị của ngươi hơn?”
Qua từng lời đối chọi gay gắt có thể đoán được, hai người quen biết từ lâu, mà cái vị được gọi là Cửu Công chúa có lẽ đã chết từ lâu, sống nhờ trong cái xác ấy hiện nay chính là con gái của Yêu vương có tầm ảnh hưởng mạnh ở Yêu giới – Dụ Lan.
Còn thiếu niên đẹp trai đứng cạnh nàng, thân phận càng đặc biệt.
Cố nhân gặp lại đương nhiên phải ôn chuyện trước.
Dù Thiên Sắc đã nhận ra gốc gác của nàng, nhưng Dụ Lan cũng không hề cuống quýt, nàng khẽ cười: “Thiên Sắc, chi bằng ngươi cũng phát biểu cảm nghĩ xem, trở thành kẻ ngoại tộc trong yêu giới hay là trở thành kẻ ngoại tộc trong tiên giới thì vừa ý của ngươi hơn?”
Nhắc đến kẻ ngoại tộc, Thiên Sắc không thể không thừa nhận. Lúc trước nàng quả thật là một kẻ ngoại tộc trong yêu giới, nàng đã từ chối sự trọng dụng của yêu vương mà chỉ một lòng tu đạo thành tiên, chúng yêu nghĩ rằng nàng mơ mộng hão huyền. Thật không ngờ, trời xanh không phụ người có tâm, nàng đã thuận lợi bước vào Thần Tiêu phái bái Nam Cực Trường Sinh Đại đế làm thầy. Quyết chiến một trận với Ma giới, danh tiếng vang xa, sau đó nàng lại tu thành thượng tiên. Kỳ tích này dẫn đến có vô số kẻ trong tiên giới bắt đầu một lòng tu đạo thành tiên.
Hoa Vô Ngôn chính là ví dụ điển hình nhất.
Thiên Sắc lạnh lùng hừ, nét mặt lãnh đạm, điệu bộ thong dong bình thản, đôi mắt đen xa xăm nhìn vào một nơi bất định: “Hiện nay, ngươi trở thành tử hồn sống ký sinh trong thân thể người khác, thật uổng cho thân phận công chúa yêu giới. Ngươi theo y xuống nhân gian