Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343829
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3829 lượt.
tiếc, hồ tộc mấy ngàn năm nay chỉ có mình ngươi gọi là có chút tài hoa, nhưng lại một lòng tu tiên, không biết tộc trưởng nhà người đã khóc thành sông chưa nữa.”
“Dụ Lan công chúa đúng là đổ oan cho tiểu sinh quá.” Hoa Bất Ngôn càng cười mê người hơn nữa, đôi mắt đen thoáng lay động, giọng điệu càng khách sáo hơn.
“Ngươi cần gì giả vờ giả vịt để lừa bản cung, bản cung biết ngươi lén lút tố cáo với Âm ty nên hồn phách Triệu Thịnh mới bị quỷ sai dẫn đi. Chuyện này lát nữa sẽ có người tính sổ với ngươi, khỏi cần bản cung nhúng tay vào.” Đôi môi đỏ của Dụ Lan cong lên, đôi mắt đen quét qua mặt Hoa Bất Ngôn, giọng rất nhỏ nhẹ nhưng thâm thúy vạch trần bộ mặt nham hiểm của gã. Tuy rằng nụ cười rạng ngời, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đốm lửa nơi đáy mắt nàng lại sắc bén đầy cảnh báo: “Nhưng ngươi cần phải thông minh một chút, suy nghĩ cho cẩn thận, cái gì nên nhúng tay vào cái gì không.”
“Tiểu sinh ghi nhớ lời công chúa dạy bảo.” Hoa Bất Ngôn đương nhiên nhận ra sự cảnh báo của Dụ Lan, biết rõ cô nàng này chẳng phải người dễ chọc, liền xóa ngay suy nghĩ trước đó. Xưa nay gã không thích gây thù với ai, huống chi cô nàng trước mắt nổi tiếng khó đối phó, tốt nhất gã nên tôn trọng tránh xa một chút thì hơn.
“Nàng nói chuyện nhảm nhí gì với con hồ yêu kia thế!?” Đang lúc này, của phòng mở tung ‘rầm’ một cái, Cứ Phong thò đầu ra, dữ dằn lên tiếng: “Nếu coi trọng gã như vậy thì ta mở đường cho nàng theo gã sớm, còn không thì nàng mau vào đây! Nếu trên người có mùi hồ yêu, đêm nay đừng mơ ta hầu hạ nàng!”
Ê cái này chênh lệch nhiều nha, mới vừa rồi mở miệng là “Gia”, bây giờ đã biến thành “Ta”…
Hơn nữa, toàn mùi ghen tuông chua như giấm —
Hoa Bất Ngôn cẩn thận quan sát để xem rốt cuộc là thiếu niên đẹp trai hay là lão yêu quái, chợt thấy ánh mắt Cứ Phong nhìn gã toàn dao kiếm, kiểu như hận không thể phanh thây gã, đủ thấy y coi trọng Dụ Lan đến mức nào. Lại quay sang Dụ Lan, nụ cười kiêu ngạo như có như không kia đã biến thành cười khổ.
Dụ Lan nhìn vẻ mặt giận dữ và bất mãn của tiểu lang quân, biết là hôm nay bản thân đã đụng vào điều kiêng kị của tiểu thái tuế rồi. Không nhiều lời nữa, phất tay về phía Hoa Bất Ngôn ý bảo “ngươi đi đi” rồi vội vàng trở về phòng.
Dụ Lan vào phòng, vừa bước qua cửa đã thấy tiểu lang quân của mình ngồi bên cạnh giường dỗi hờn, thấy nàng vào còn ra vẻ chẳng thèm ngó tới: “Sao rồi, chịu bỏ ngoài đó vào đây sao?” Y ghen tuông oán trách một câu, tức đến đỏ mặt khiến khuôn mặt vô cùng tuấn tú càng đặc biệt: “Nàng và gã trò chuyện vui vẻ quá nhỉ, không phải là thật sự coi trọng gã hồ yêu đó chứ?”
Dụ Lan lắc đầu, bước qua ngả ngớn vuốt cằm y, cất giọng âu yếm: “Dù gã là tác phẩm nghệ thuật xuất sắc, ngọc thụ lan chi, nhưng sao so sánh được với chàng tuyệt vời có một không hai, tuyệt diễm ngút trời?”
“Nàng làm ta buồn nôn quá!” Cứ Phong hất tay nàng ra, khuôn mặt giận dỗi lại pha chút ấm ức, ngay cả khi giận cũng có chút thê lương: “Ta chỉ biết, lúc trước nàng chọn thân thể này cho ta cũng vì dung mạo có một không hai của tên này!”
Dụ Lan biết Cứ Phong lại giận dỗi, nhưng cố ý nói tiếp suy đoán vô căn cứ của y: “Lúc nào cũng nhìn khuôn mặt này, lâu ngày cũng rất chán.” Cuối cùng, như muốn chọc cho tức chết, nàng lại hỏi: “Không phải sao?”
Ở với y mấy ngàn năm nay, tuy rằng phải né tránh phiêu bạt khắp nơi nhưng nàng vẫn cảm thấy hạnh phúc. Nàng đương nhiên nhớ rất rõ chàng thiếu niên lúc trước đã bất chấp tất cả ở bên cạnh nàng như thế nào. Cho nên trước mặt mọi người nàng đều vờ như ngốc nghếch chỉ vì một thiếu niên người phàm mà vĩnh viễn không trở về yêu giới, chỉ bản thân nàng biết ngàn vàng cũng không mua được lang quân si tình.
Tính y trẻ con, tự do phóng khoáng, thậm chí rất ghen tuông từ hành động cho đến lời nói, nhưng trong mắt nàng đó chỉ là công cụ che giấu sự yếu ớt của y. Cho đến nay, trong thâm tâm y vẫn luôn cho rằng, một người đàn ông đầu đội trời chân đạp đất phải là người bảo vệ người phụ nữ của mình thật tốt, nhưng y vĩnh viễn không làm được, tâm tư phức tạm như vậy có thể hiểu được.
Có điều, nàng thật sự chưa từng bận tâm là ai bảo vệ ai, hay ai nuông chiều ai, chỉ cần hai người ở bên nhau chẳng phải rất vui vẻ sao? Cho nên, nàng nguyện lòng ở bên cạnh y, du ngoạn khắp nhân gian, nhìn y cứ mười năm lại dùng thuật Mượn xác hoàn hồn thay đổi thân thể.
“Ta biết nàng đã sớm chán ta rồi!” Tuy rằng sắc mặt coi như bình tĩnh, nhưng khuôn mặt lập tức trở nên tái nhợt, y chậm rãi nhắm mắt lại, đôi hàng mi che giấu đôi mắt tối âm u. Bàn tay Cứ Phong hung hăng xoắn góc áo, nghiến răng, cuối cùng nói hết ra: “Mới vừa rồi trong phòng Triệu Thịnh, nàng vừa nhìn thấy người tên là Thanh Huyền kia thì đã nhìn chằm chằm, từ khi hắn đến ánh mắt nàng không hề rời khỏi khuôn mặt hắn… Nếu không muốn ở cùng ta, vậy thì ta với nàng mỗi người một ngã, nàng đi đường ngươi, ta đi đường ta…”
“Cứ Phong, chàng ghen sao?” Dụ Lan cúi xuống nhìn bộ dạng ấm ức sắp khóc của y, lẳng lặng thở dài.
Bị hỏi câu này, Cứ Phong như một chú mèo bị sét đánh trúng, lập tức