Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343830
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3830 lượt.
hì U Minh Ti cũng không dám làm gì nàng.”
Dụ Lan cười kỳ quặc, dường như nàng hoàn toàn hiểu những điều Thiên Sắc đang suy tính. Dụ Lan nhìn thần thái kiên cường của Tố Bạch nhắc nhở: “Đừng trách ta không chỉ ngươi, đến chỗ đó, nhớ cho kỹ nói ít, khóc nhiều, giả vờ càng đáng thương thì càng tốt.”
Vì Thiên Sắc không tiện nhúng tay vào việc này, nên để Thanh Huyền dẫn Tố Bạch đến miếu Thành Hoàng xuống Âm ty, đến Cửu Trọng Ngục dẫn hồn phách Triệu Thịnh về.
Không phải Thiên Sắc không tin tưởng Thanh Huyền, chẳng qua là xuất phát từ bản năng bảo vệ ‘con thơ’ nhiều năm nên luôn cảm thấy lo lắng khó diễn tả. Nhưng dù lo lắng, nàng vẫn giao nhiệm vụ gian khổ này cho một mình Thanh Huyền hoàn thành. Nàng cũng có băn khoăn của mình, Thanh Huyền cần phải độc lập, nàng không thể bảo vệ hắn cả đời —
Tuy nàng cũng hy vọng có thể bảo vệ hắn cả đời, nhưng không dám bảo đảm gì cả, nhất là từ khi biết mình không thể qua được thiên kiếp.
Thật ra, nàng biết bản thân mình lo lắng không cần thiết. Thanh Huyền đã từng xuống Âm ty, không có gì nguy hiểm, đến Cửu Trọng Ngục dù tiểu sư huynh không chịu giúp đỡ nhưng nhất định sẽ không làm tổn thương Thanh Huyền. Trường hợp xấu nhất, Thanh Huyền không mang hồn phách Triệu Thịnh trở về được, nàng sẽ đích thân đến Âm ty một chuyến giải thích hết mọi chuyện, chắc là tiểu sư huynh cũng hiểu và nể mặt, vì dù sao Triệu Thịnh cũng là con của Bán Hạ sư huynh.
Có điều vừa bước ra cửa, nàng vẫn cảm thấy lo lắng, trong lòng nảy sinh cảm giác bất an, đành phải dặn dò lần nữa: “Thanh Huyền, cẩn thận mọi chuyện, phải biết nhẫn nại, đừng ỷ mạnh…”
Vốn tưởng rằng Cứ Phong nghe danh tiếng “quỷ sai” sẽ hoảng sợ hoặc ít ra cũng có chút kiêng dè, nhưng y chỉ ngước mắt nhíu mày cười khẽ, khoanh tay trước ngực ngạo nghễ nhìn Hoa Bất Ngôn như là cố ý khiêu khích: “Có bản lĩnh thì ngươi nói quỷ sai Âm ty đến bắt hồn phách gia đi. Ngươi nghĩ là gia sợ bọn chúng sao? Thật nực cười!”
“Ngươi không sợ quỷ sai, đúng là kỳ lạ!” Hoa Bất Ngôn thản nhiên quét mắt nhìn Cứ Phong, nét mặt đầy nghi ngờ, nhưng lời nói không chút sơ hở, giọng điệu vẫn thờ ơ như trước: “Ngươi không sợ quỷ sai thật à?”
“Giỏi quá, ngươi nói đúng rồi đấy!” Vẻ mặt khinh thường đi cùng nụ cười tươi, đôi mắt Cứ Phong chợt trở nên lạnh lùng, ánh mắt sắc bén như kiếm: “Đừng nói là quỷ sai, cho dù lão già Bắc Âm kia đến đây, gia cũng chẳng bận tâm!”
Nói xong, y liền quay người bước đi, đến cửa phòng lập tức đẩy ra rồi bước vào, cố ý đóng cửa thật mạnh.
Hoa Bất Ngôn hơi khiếp sợ chàng thiếu niên đẹp trai nhưng tính tình hung hăng và khác thường kia, vừa hoàn hồn lại thì sau lưng lập tức vang lên giọng nói đầy trêu chọc.
“Bản cung còn tưởng là ai, hóa ra là tên Hoa Bất Ngôn nhà ngươi ở sau lưng phá rối.”
Hoa Bất Ngôn giật mình, xoay người lại đã thấy một cô gái mặc cung trang xinh đẹp đứng sau người. Đôi mắt vô cùng sắc bén và kiêu ngạo nhưng nụ cười rất rạng rỡ, mỗi cử chỉ hành động cực kỳ phong tình, tuy vậy lại mang theo sự nguy hiểm chết người.
Cô gái này nguồn gốc như thế nào, thân phận ra sao, chỉ cần liếc mắt một cái gã đã nhận ra!
Năm đó yêu giới có hai cô gái rất nổi danh, một là Thiên Sắc được đến Ngọc Hư Cung tu tiên sau đó thoát được yêu tịch, còn một người khác là Dụ Lan – con gái của nữ vương, bên người nàng lúc nào cũng có một thiếu niên người phàm một lòng yêu nàng say đắm. Cuối cùng, đường đường là công chúa yêu giới lại vì chàng thiếu niên này mà cam tâm tình nguyện vĩnh viễn không bước vào yêu giới nữa.
Những cô gái phong nhã tài hoa như vậy lần lượt biến mất khỏi yêu giới khiến chúng yêu đều kêu than tiếc hận.
“Dụ Lan công chúa điện hạ.” Gã thu cây quạt lại không chút hoang mang, cung kính cúi người hành lễ. Mỉm cười cất giọng tao nhã như nước, giả vờ bộ dạng vô cùng thanh nhã và cao quý, giống như mưa dầm thấm đất: “Tiểu sinh Hoa Bất Ngôn xin bái kiến!”
Đáng tiếc, chiêu tự biến thành văn nhã này của gã không có hiệu quả với Dụ Lan: “Đã lâu không gặp, sao càng ngày ngươi càng nửa âm nửa dương thế kia?” Dụ Lan che miệng khẽ ngáp, tuy cười rất thoải mái nhưng giọng điệu châm biếm không chút che giấu: “Đã tu luyện để thay đổi, nhưng mà yêu không ra yêu, tiên không ra tiên, chán quá đi.”
Hoa Bất Ngôn cúi đầu, cười theo. Cũng biết bản thân mình chẳng qua chỉ là đồ chơi nhưng không dám oán hận một câu: “Tiểu sinh thân phận thấp kém, đương nhiên không dám sánh với Dụ Lan công chúa tài hoa phong nhã.” Tuy miệng hắn nịnh hót ngon ngọt nhưng gã hiểu rõ chàng thiếu nên xấu tính kia chính là tên đầu sỏ trong truyền thuyết khiến Dụ Lan cam nguyện từ bỏ tất cả.
Nếu tính không lầm thì sau khuôn mặt thiếu niên đẹp đẽ kia chỉ sợ là yêu nghiệt mấy nghìn tuổi. Nhưng tính tình thì vẫn trẻ con như vậy, như chưa từng trưởng thành!
“Không tệ chút nào, ngươi vẫn luôn là một kẻ miệng lưỡi dẻo quẹo.” Như đã nhìn thấy tâm tư của Hoa Bất Ngôn, Dụ Lan vẫn mỉm cười, nhìn Hoa Bất Ngôn chẳng khác gì nhìn chó hoang ngoài đường: “Đáng