Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343843

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3843 lượt.

ong sương mù, khó khăn lắm mới nghe thấy tiếng nước chảy ào ào. Nhưng đến lúc nàng đi qua, lại bị những gì nhìn thấy khiến nàng tức giận đến nghẹn thở!
Đó là một thác nước, trong suốt tận đáy, dưới thác nước, một đám nữ tử quyến rũ yêu diễm trút bỏ hết quần áo, chơi đùa rất vui vẻ.
Còn Thanh Huyền —
Đúng vậy, tiểu đồ đệ thề nguyện son sắt đời đời kiếp kiếp chỉ thích mình nàng đang ngồi nghỉ chân ngay ngắn trên một tảng đá, tựa như đang thu hết vào tầm mắt “Cảnh đẹp” trước mặt, say sưa thưởng thức từng ly từng tý, hoàn toàn không biết giờ là đêm hay ngày.
Thiên Sắc bỗng cảm thấy đáy lòng chua chát, không thể nói được đây là mùi vị gì.
Nàng bất chấp hậu quả, cố ý lao vào “Linh Lung Cục” chỉ vì sợ hắn bị yêu ma tạo ra ảo giác mê hoặc, không ngờ, lúc này hắn đang say sưa thưởng thức mỹ nhân, sắc đẹp, cảnh đẹp…
Trong lòng khó chịu như rơi xuống vũng bùn, lập tức trở nên không tỉnh táo, khuấy đảo đáy lòng sáng trong trở nên đục ngầu. Chỉ trong chớp mắt, nàng đột nhiên cảm thấy bản thân mình rất buồn cười. Nàng và hắn đâu chỉ xa cách ngàn núi vạn sông? Dù hắn tu thành tiên thân thì đã sao, hắn thề hẹn đời đời kiếp kiếp, nói không chừng chỉ là sự si mê bất chợt, trong lục giới này, nữ tử nào chẳng như hoa như ngọc?
Hắn trẻ tuổi tài giỏi, nếu có một ngày gặp được người con gái tình đầu ý hợp —
Sự chua chát nơi đáy lòng đột nhiên biến thành chua xót. Nàng lẳng lặng đứng phía sau hắn, vốn định nhắc nhở hắn đừng để ảo giác do yêu ma tạo thành mê hoặc tâm trí, nhưng họng nghẹn đắng, không thể mở miệng được. Nàng cúi đầu, đôi hàng mi như cánh bướm rũ xuống, che khuất ánh mắt âm u.
Trong lòng nói hãy để nó trôi đi, cuối cùng lại không thể cho qua.
Lúc này, Thanh Huyền đã đứng dậy bước lại gần, đưa tay cầm bàn tay lạnh lẽo của nàng.
“Sư phụ, nếu ta nói rằng từng có ý đồ nhìn lén người tắm, liệu người có cho ta một chưởng không?”
Giọng nói của hắn hàm chứa ý cười, cũng mang theo sự si mê lẫn làm nũng.
Nàng giật mình ngẩng đầu nhìn hắn, chợt phát hiện hai mắt hắn bị một mảnh vải màu xám bịt kín.
Đó là một miếng vải áo của hắn bị xé rách.






Thấy Thanh Huyền dùng vải bịt kín mắt, Thiên Sắc biết nàng đã trách lầm hắn. Vị chua chát và cảm giác xót xa khó hiểu trong lòng bỗng biến thành vị ngọt ngào, trong tích tắc cảm giác đó đã ngập tràn rung động cõi lòng. Nhưng mà, giây tiếp theo khi nàng nghiền ngẫm kỹ vấn đề Thanh Huyền hỏi, nàng đột ngột phát hiện mình chẳng biết nên nói gì.
Hắn từng có ý nhìn trộm nàng tắm ư?
Dựa vào những hành vi cử chỉ ngày càng ngông cuồng và ma chướng triền miên trong mơ của hắn, chỉ e hắn không chỉ có ý đồ nhìn trộm mà có lẽ đã sớm biến ý tưởng thành hành động mất rồi? Nàng chợt nghĩ tới những lúc tắm rửa ở chỗ thác nước phía sau Yên Sơn nàng đều thiết lập tiên chướng. Nhưng mà toàn bộ thuật pháp của Thanh Huyền là do nàng truyền thụ, tiên chướng e là vô hiệu với hắn, nếu hắn thật sự có ý hoặc đã từng đến nhìn trộm nàng tắm, vậy quả thật rất khó đề phòng.
Quả là khó lòng phòng bị, nàng làm sao có thể ngờ rằng, sẽ có một ngày, con chim non tưởng chừng như chưa mở mắt tự tay nàng nuôi lớn sẽ lấn lướt nàng từng chút từng chút một.
Cho dù có đánh hắn thì có lợi ích gì chứ?
Được rời, cho dù tạm thời còn chưa phải là hắn, mặc dù hắn hơi mặt dày mày dạn, nhưng hắn đã quyết lòng một ngày chưa làm người duy nhất trong lòng sư phụ thì chưa chịu thôi!
Ôm ý nghĩ như vậy, hắn không hoang mang lo lắng nữa, chỉ đơn giản tìm một chỗ thảnh thơi ngồi xuống, chờ sư phụ đến chui đầu vào rọ. Trong lúc chờ đợi, đám yêu ma quỷ quái phiền phức lại chạy tới đây quấy rầy, bọn chúng còn tự cho là thông minh, hóa thân thành nữ tử âm mưu dùng sắc đẹp mê hoặc hắn. Sở dĩ hắn xé áo bịt kín mắt không phải là sợ bị mê hoặc mà là muốn làm nũng với sư phụ, muốn chứng minh trong mắt hắn chỉ có mỗi người mà thôi.
Hơn nữa, càng khiến hắn nực cười là những nử tử do đám yêu ma quỷ quái này biến thành càng nhìn càng ngứa mắt, cái kiểu đẹp tục tằng khiến người ta ghét cay ghét đắng đó, làm gì có chút cảm giác quyến rũ hay mê hoặc nào chứ?
Hắn vẫn còn nhớ rõ rành rành, có một lần, hắn vô tình trông thấy sư phụ tắm ở thác nước phía sau núi, tuy là cái lướt mắt trong lúc tâm tình hoảng hốt, nhưng chỉ một tích tắc thôi cũng đủ khiến hồn phách tiêu tan, khiến hắn cười ngây ngô mãi, lúc trở về hắn phát hiện mình không những chảy máu mũi mà mấy đêm liên tiếp khó lòng kềm chế mơ thấy mộng xuân, làm bẩn tất cả chăn ở Yên Sơn. Hắn không thể không cười khổ mang chăn ra, giặt rồi lại giặt, hắn đem đống chăn ướt rượt đó phơi cũng được hơn nửa sườn núi rồi.
Sau đó, không phải hắn không từng có ý muốn nhìn trộm, nhưng rốt cuộc hắn có tà tâm nhưng không có gan tặc, chỉ đành tua đi tua lại ký ức đẹp đẽ hắn vô tình bắt gặp trong tích tắc đó, để an ủi nỗi tương tư khắc khoải.
Cho nên, ngồi trước ảo ảnh thác nước khó phân biệt thật giả này, hắn biến tâm thành mắt, hồi tưởng lại cảnh tượng ngày hôm đó ở sau núi Yên Sơn. Đôi