Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343848
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3848 lượt.
nghĩ rằng mình đã gặp phải ảo ảnh mà yêu ma quỷ quái biến thành.
Thành thân ư, dường như rất lâu trước đây khi nàng vẫn ở bên Phong Cẩm, dường như nàng từng có ý định như thế. Lúc đó, thậm chí Phong Cẩm và nàng còn đến Tử Trúc Sơn bái kiến Tửu Tiên Ông, còn tự tay ủ mấy chục vò nữ nhi hồng, hai người còn cười nói đợi đến khi cả hai nên nghĩa vợ chồng sẽ dùng rượu này đãi tiệc các sư huynh, sư đệ. Nhưng cuối cùng, những vò rượu này không thể chứng kiến giai thoại hai người kết nghĩa phu thê, mà lại biến thành một nụ cười châm chọc như bóng với hình, ghi khắc một vết thương nơi sâu thẳm đáy lòng của nàng, chôn chặt tất cả nhuệ khí của nàng. Sau đó, những vò nữ nhi hồng này đều bị Lam Không uống trộm hết, nàng lại giả vờ như không biết, nàng vừa khổ sở vừa chẳng biết phải làm thế nào.
Đáng lẽ nàng không nên hy vọng xa vời, nhưng chẳng rõ vì sao giờ khắc này có một cảm xúc không rõ tên đang dâng trong lòng nàng?
Thành thân sao, nàng có thể thành thân với đồ đệ của mình ư?
Thiên Sắc bất giác hình dung dáng vẻ hắn mặc hỉ phục.
Chắc chắn hắn sẽ rất cao to tuấn tú, mặc hỉ phục vào đương nhiên nhiệt huyết hăm hở, rất ra dáng tuổi trẻ anh tài. Nhưng mà trong mắt nàng, Thanh Huyền của nàng chẳng qua là một đứa trẻ trong sáng, thiện lương, hắn có biết hắn đang nói gì, đang làm gì ư? Nói cách khác, cho dù hắn rõ ràng đã là một nam tử trưởng thành, nhưng tại sao trong mắt nàng hắn mãi mãi chỉ là một đứa trẻ?
Bắt gặp biểu cảm ngơ ngác hiếm thấy của Thiên Sắc, Thanh Huyền tuy không biết nàng đang nghĩ gì, cũng không biết trong mắt nàng mình vẫn chỉ là một đứa trẻ. Hắn cho rằng nàng quá kinh ngạc cho nên đang xấu hổ, hắn đành phải gãi gãi ót, cười gượng đưa tay chỉ vào cửa ra: “Sư phụ, cửa ra ở đằng này.”
Nghe thấy hai chữ ‘cửa ra’, tất cả tạp niệm trong lòng Thiên Sắc lập tức biến mất. “Ngươi nhanh chóng theo cửa này đi ra ngoài đi.” Nàng theo bản năng đưa tay kéo Thanh Huyền đẩy hắn tới chỗ cửa ra, nhưng lại không hề nói với hắn tình cảnh khốn khó của mình, ngược lại còn trấn an hắn: “Vi sư sẽ theo sau ngươi.”
Thanh Huyền cũng không nghĩ nhiều, đang bước theo lối ra rời khỏi Linh Lung Cục, ba hồn bảy phách của hắn sẽ trở về chỗ cũ. Nhưng đột nhiên hắn nghe thấy một vài âm thanh, hắn lập tức dừng bước: “Chờ chút đã, hình như có người tới.”
“Có người?” Thiên Sắc kinh ngạc, bất giác hỏi lại: “Ai tới chứ?”
“Một nữ tử, giờ nàng đang nói chuyện với tiểu sư bá!” Thanh Huyền tập trung nghe ngóng, nhưng hắn đột nhiên ý thức được điều gì, bèn quay đầu lại nhìn Thiên Sắc, nét mặt nghi hoặc: “Sao vậy sư phụ, người không nghe thấy giọng nói của nữ tử kia sao?”
Thiên Sắc gật đầu, đôi mắt đang lẳng lặng nhìn Thanh Huyền lóe lên chút suy đoán: “Thanh Huyền, hồn phách của ngươi bị nhốt trong Linh Lung Cục, tất cả đạo pháp đều mất hiệu lực, tại sao ngươi lại có thể nghe thấy giọng nói bên ngoài ván cờ được?”
Người đi chua xót duyên ly cách
Kẻ ở sầu đau kiếp phũ phàng
(Tiểu Vũ Vi)
Một cô gái mặc váy xanh lam duyên dáng, lặng lẽ bước vào U Minh điện.
Nàng ấy rất xinh đẹp, có nét giống Bạch Liêm. Đôi mắt trong veo như nước, sóng mắt tuyệt đẹp. Má lúm đồng tiền hệt như đóa sen nở rộ trong nước, khí chất say mê cuốn hút, vô cùng cao quý. Nhưng lúc này, khuôn mặt nàng bị một màn sương lạnh che khuất, nhẹ nhàng bước về phía trước. Vừa nhìn thấy Triệu Thịnh và Tố Bạch, đôi mắt sáng trong chợt tối dần.
Đáng tiếc, y còn chưa nói hết câu, Bắc Âm Phong Đô đại đế đã tức giận vô cùng hệt như thuốc nổ bị châm ngòi chợt nổ tung!
“Đứa con gái bất hiếu này, cái gì gọi là đổ họa cho người vô tội?” Bắc Âm Phong Đô đại đế giận dữ dẫm nát Lục Hồn Phiến, sắc mặt khó coi giống như bị người ta cho một đấm. Phất mạnh tay áo, ông chỉ vào Triệu Thịnh, tức giận đến độ đôi mắt như bốc lửa. Nghiến răng nghiến lợi, dường như không giữ được bình tĩnh nữa, muốn dậm chân đấm ngực hét lên: “Ngươi dám nói thằng nhóc này không phải nghiệt chủng do ngươi và thằng khốn nạn kia sinh ra?!”
Hàm Nhị không trả lời, vẫn bình thản như trước, thản nhiên nhìn cục diện trước mặt coi như chẳng có gì đáng bàn tới. Chỉ có đôi mắt hờ hững thoáng tiết lộ sự mất bình tĩnh từ đáy lòng nàng, nhưng bị nàng mạnh mẽ khống chế không cho bộc lộ cảm xúc lẫn sự yếu đuối ra ngoài.
Trước khi đắc đạo, Bán Hạ là người phàm nên khi sinh ra Triệu Thịnh cũng là người phàm. Sở dĩ nàng đưa con cho Ninh An vương phủ nuôi nấng trưởng thành là vì muốn con mình sống ở một nơi tự do, xung quanh đều có những người giống mình. Bằng không với thân phận của nó, bất luận là ở Ngọc Hư Cung hay Âm ty đều bị phân biệt đối xử.
Nhưng Triệu Thịnh không hiểu được nỗi khổ tâm của nàng, còn nàng, cũng có khúc mắc của mình.
Bắc Âm Phong Đô đại đế thấy nàng không trả lời, ra vẻ cam chịu, hung hăng siết tay lại, tức giận trừng mắt: “Nếu không phải lúc nãy phát hiện không có tên và kiếp của nó trong sổ sinh tử thì ta cũng không biết nó là… Ông vốn không định bắt bẻ, vốn định gọi hai tiếng cháu ngoại. N