Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343846

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3846 lượt.

Tiên đài.”
“Ngươi! Ngươi! Ngươi! Từ nay về sau, ngươi đừng mong bước ra khỏi địa phận quỷ giới nửa bước!” Bắc Âm Phong Đô đại đế tức giận đến độ toàn thân run rẩy, đôi mắt tối sầm lại. Vô tình liếc sang nhìn Triệu Thịnh, dù là nét mặt hay thái độ cũng giống hệt Hàm Nhị, cũng là kiên cường, hờ hững, càng khiến ông như bị đổ thêm dầu vào lửa khiến lửa giận bốc cao ngút: “Còn nó, tuy rằng là nghiệt chủng không danh không phận, nhưng vẫn là người nối dõi quỷ giới ta, sau này đừng mong trở về dương gian!”
Sau đó, ông lại đảo mắt nhìn Tố Bạch, đối mặt với một phàm nhân yếu ớt, nhìn từ trên cao xuống khiến ông có cảm giác vượt trội, điều này càng làm sự khinh miệt trong người dâng lên: “ Không biết mẹ con ngươi nhìn người thế nào nữa? Mẹ thì coi trọng một thằng khốn tự cho là phong nhã, còn con lại coi trọng một Thiên sát cô tinh —”
Ông lại hừ một tiếng, sự căm ghét khinh thường người phàm đã ăn sâu trong máu. Lại nhìn Bạch Liêm đứng bên cạnh, ông nhớ lại cảm giác không mấy tốt đẹp về Thiên Sắc lúc nãy, cảm thấy uy nghiêm của bản thân bị một đám con cái không nên thân làm mất sạch, liền quát Bạch Liêm: “Còn ngươi nữa, thằng con bất hiếu này, chọn gì không chọn lại vừa mắt một yêu nữ tai tiếng bê bối, không biết mắt ngươi sinh ra để làm gì nữa!”
Bạch Liêm biết Bắc Âm Phong Đô đại đế đang nổi nóng, nên chỉ im lặng, không cãi lại cũng không trả lời, để mọi chuyện nguôi bớt.
Quả nhiên, không thấy ai nói gì, cơn tức giận của Bắc Âm Phong Đô đại đế tạm vơi bớt một chút. Có lẽ hơi mỏi mệt, ông phất phất tay bảo Bạch Liêm: “Kêu quỷ sai đưa cô gái tên Tố Bạch này đi uống nước Vong Xuyên, để cho nó quên hết mọi chuyện sau đó đưa về dương gian!”
Bạch Liêm thoáng nhìn Tố Bạch, lại nhìn Hàm Nhị, hai chị em trao đổi qua ánh mắt, sau đó y chậm rãi đã mở miệng: “Phụ quân, cô gái này đã có thai…”
“Đúng là phiền phức không ngớt mà!” Cơn giận của Bắc Âm Phong Đô đại đế vừa mới nguôi giờ lại bùng lên. Ông vốn không coi Tố Bạch ra gì, bây giờ tự nhiên sinh ra chuyện này mới để ý đến. Cảm thấy Tố Bạch giống hệt con gái mình, chưa cưới đã mang thai, sao không nổi giận lôi đình được chứ? Nghĩ lại thì, không thể cho uống nước Vong Xuyên được, chẳng lẽ phải đưa Triệu Thịnh về dương gian thật sao?
Trong khoảnh khắc, ông không nghĩ được gì cả, hai hàng lông mày nhíu chặt, lòng thầm oán hận: “Không biết ta đã gây nên tội lỗi gì!”
Câu oán thầm này lọt vào tai Thanh Huyền, trong Linh Lung Cục, hắn đang nắm tay Thiên Sắc, nhịn không nổi bật cười.
“Ngoan cố không chịu thay đổi, gia trưởng ích kỷ, tự cho là đúng, chia rẽ uyên ương!” Thanh Huyền quay đầu lại nhìn Thiên Sắc, liệt kê những điểm bất ổn trong lời nói của Bắc Âm Phong Đô đại đế, cười nhạt ra vẻ bề trên với lão già cổ hủ kia: “Lão già Bắc Âm này đến giờ vẫn chưa biết là bản thân mình gây nên tội lỗi gì nữa!”
Thiên Sắc không nghe được âm thanh bên ngoài Linh Lung Cục, lúc này lòng đang rối loạn. Nghĩ đến những ngày gần đây Thanh Huyền khiến người ta không thể tưởng tượng nổi, lại cảm thấy bản thân mình hình như đã quên thứ gì đó rất quan trọng. Mãi đắm chìm trong dòng suy tư nên chỉ khẽ gật đầu, coi như đã nghe thấy.
“Sư phụ, nếu chúng ta đi ra ngoài, người có chắc chắn sẽ mang được Triệu huynh đi trước không?” Thanh Huyền thấy nàng không yên lòng, bèn nắm tay chặt nàng.
Hắn nói như vậy vì biết hồn phách Triệu Thịnh bị giữ lâu trong này, nếu trong trở về dương gian kịp thời mà dương khí trong thân thể tan hết thì trời cũng hết cách nên muốn giải quyết nhanh chóng. Nếu Bắc Âm Phong Đô đại đế không thể giữ Tố Bạch lại thì để hắn dẫn Tố Bạch trở về dương gian bằng đường miếu Thành Hoàng.
Linh Lung Cục này không vây được hắn, Bắc Âm Phong Đô đại đế coi như đã thua. Nhưng vì đề phòng những mưu ngầm nên hắn luôn giấu mình rất giỏi, sau đó bất luận là tính toán hay đánh bừa cũng không hề thua nước nào.
Thiên Sắc ngẩng mặt lên, hơi chần chờ: “Nếu có thể đi ra ngoài, thì đưa Triệu Thịnh đi cũng không thành vấn đề, nhưng mà —”, dừng một chút, nàng khẽ cười khổ, đang định nói chuyện hồn phách mình vào Linh Lung Cục sẽ rất khó ra ngoài, nhưng Thanh Huyền đã nhanh chóng túm lấy tay nàng.
“Tốt lắm, chúng ta ra ngoài thôi!” Hắn xông qua cánh cửa bên trong, dẫn theo Thiên Sắc ra khỏi Linh Lung Cục, hồn phách lập tức trở về thân thể.
Tuy rằng Thiên Sắc rất chấn động, nhưng biết lúc này không nên dây dưa nên vừa ra khỏi Linh Lung Cục đã lao thẳng đến Triệu Thịnh, thừa dịp ánh sáng lóe lên, niệm chú dẫn theo hồn phách y biến mất.
“Nha đầu Thiên Sắc, ngươi muốn dẫn nghiệt chủng này đi đâu?” Bắc Âm Phong Đô đại đế hét lên, biết Thiên Sắc chuẩn bị dẫn Triệu Thịnh về dương gian, lập tức đuổi theo: “Đây là việc nhà của Âm ty ta, không liên quan đến ngươi!”
Thanh Huyền vốn đang ngồi trước Linh Lung Cục liền mở mắt ra, nhanh tay ngăn Bắc Âm Phong Đô đại đế lại, còn không quên ngứa miệng đáp lễ một câu chọc người ta tức chết: “Vợ chồng người ta muốn thành thân sinh con, cũng là việc nhà người ta, có liên quan gì đến lão đâu!”
Tức giận đến cực hạn, Bắc Âm P