Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343851
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3851 lượt.
sáng rực lên vì lời ngon tiếng ngọt của nàng. Tuy rằng nét mặt y vẫn lạnh nhạt nhưng ngữ điệu bộc lộ rõ sóng gió đã qua.
“Đương nhiên rồi.” Dụ Lan đặt một ngón tay lên môi, nở một nụ cười xinh đẹp rạng rỡ. Nụ cười và hành động đó rõ ràng là động tác ngây thơ tự nhiên của những cô gái thanh xuân, nhưng từng cử chỉ của nàng không phải là bắt chước cho giống mà lại tự nhiên đến khó mà tin được: “Trái tim hắn đã có nơi có chốn, ta cần gì phải hao phí tâm tư dỗ dành.”
Sóng gió vừa qua thì mây đen lập tức ập xuống, Cứ Phong chán nản cau mày bất mãn, ngữ điệu bất giác cũng cao lên: “Dụ Lan, nàng…”
Y còn chưa dứt lời, ở bên này Dụ Lan đã sáp tới, xấu xa hôn nhẹ y một cái.
“Suỵt, nhỏ tiếng thôi.” Môi nàng kề bên môi hắn, khẽ khàng thì thầm, trong đáy mắt đã ngập tràn ý cười. Thái độ rất thân mật tựa như hai người đã hòa thành một thể: “Đừng quấy rầy người không nên quấy rầy, sư phụ của hắn không dễ chọc đâu.”
Vốn đang rất bất mãn, nhưng vừa nghe vậy, sự cáu kỉnh của Cứ Phong đã biến mất tăm, y bỗng thấy lo lắng: “Nàng đã biết nàng ta không dễ chọc, vậy mà còn dám nhắm vào y.” Liếc nhìn Thanh Huyền, y cúi đầu xuống chăm chú nhìn nữ tử trong lòng mình. Những ngón tay len lỏi vào mái tóc nàng, chậm chạp vuốt xuôi theo mái tóc đen nhánh, trông thật thân thiết, và ngữ điệu cũng không còn tùy tiện như lúc nãy nữa: “Dụ Lan, chẳng qua chỉ là một cái xác thôi, có cũng được mà không có cũng không sao. Ta không muốn nàng vì ta mà gây thù chuốc oán. Lần trước nàng vì tìm kiếm thân thể này cho ta mà đã đắc tội…”
“Chàng đừng lo chuyện này, ta biết việc mình làm.” Dụ Lan nheo mắt cắt ngang lời y, dường như nàng rất thích cảm giác được y vỗ về thế này, tuy nhiên nét mặt nàng lúc này đã hơi lạnh lẽo: “Dù sao ta đã đắc tội với rất nhiều người, thêm một người nữa cũng chẳng sao. Chỉ cần tìm được cho chàng một thể xác mạnh mẽ, cho dù phải đắc tội tất cả mọi người trong ngũ hồ, lục giới và bát hoang thì có sao đâu, ta không quan tâm.”
“Dụ Lan…”
Khoảnh khắc đó, Cứ Phong thoáng chút phiền muộn xenlẫn lo lắng, mà sự cảm động lại chiếm phần hơn. Còn nhớ ngày xưa, nàng là Công chúa Yêu giới, pháp lực cao cường, nhưng tính tình thất thường sớm nắng chiều mưa. Mà y chỉ là một người phàm tầm thường, tuổi thanh xuân tựa như đóa phù dung sớm nở tối tàn chẳng chịu nổi sự thử thách của thời gian. Nàng vì y mà từ bỏ tất cả, bôn ba trong lục giới cùng y, không ngừng đổi thể xác chỉ vì muốn giữ lại ký ức thuộc về cả hai.
Ôm chặt nàng, y không biết mình nên nói điều gì, hiếm có khi y muốn chủ động đến gần hôn nàng, nhưng kẻ phá rối lại xuất hiện.
Thật ra gọi là kẻ phá rối cũng không đúng, dù nói thế nào, cũng là do hai người âm thầm lẻn vào phòng ngủ của người khác, hai người còn thân mật tâm tình thắm thiết, bây giờ chủ nhân quay trở lại sao có thể gọi là kẻ phá rối được chứ?
“Nếu hai vị muốn khanh khanh ta ta, làm phiền tìm một nơi thích hợp hơn.”
Thiên Sắc bưng một chậu nước ấm, nét mặt không chút biểu cảm đẩy cửa bước vào. Trông thấy điệu bộ quấn nhau như như sam của hai người họ, Thiên Sắc càng chán ghét, nàng cất tiếng đuổi khách. Đặt chậu nước xuống, Thiên Sắc không thèm liếc mắt nhìn hai người họ dù chỉ một cái, chỉ chăm chú quan sát Thanh Huyền, nàng phát hiện hắn không hao tổn lấy một sợi tóc. Nàng có thể đoán được mục đích của hai tên yêu nghiệt này bèn lạnh lùng cảnh cáo: “Nếu đã biết ta không dễ chọc, thì tránh xa hắn ra một chút! Nếu không…” Thiên Sắc nhướng mày, nàng lườm Dụ Lan vẫn luôn cười biếng nhác, lời lẽ không hề nể nang: “Dụ Lan, ngươi thừa biết thủ đoạn của ta, nếu quả thật muốn dùng vũ lục, e rằng ngươi không phải đối thủ của ta.”
Đúng vậy, tuy Dụ Lan là bạn của Hàm Nhụy, cho dù cả hai đứng cùng chiến tuyến trong chuyện của Triệu Thịnh lần này, nhưng không có nghĩa là hai người sẽ trở thành bạn bè.
Bị quấy nhiễu trong lúc đang thân mật, Dụ Lan cũng không thèm để ý, xưa nay nàng là loại người thích gì làm nấy, đã bao giờ để bụng những chuyện đó. Nhưng khi nghe thấy lời cảnh cáo của Thiên Sắc, nàng có phần không vui. “Ta vốn chẳng có âm mưu gì, chỉ muốn đến xem tiểu đồ đệ bảo bối của ngươi đẹp trai thế nào, mà có thể khiến kẻ không coi ai ra gì như ngươi liều lĩnh kim ốc tàng kiều.” Dụ Lan cố ý nói chuyện ở tận đẩu tận đâu, cuối cùng nàng nhếch miệng cười, cố ý khiêu khích: “Tuy nhiên, ngươi đã nói thế, vậy ta càng muốn chọc giận ngươi đó, làm gì được ta?”
“Dụ Lan!” Vào thời khắc mấu chốt, Cứ Phong giữ chặt nàng, ngăn cản nàng khiêu khích Thiên Sắc. Cứ Phong nhận ra thanh “Lục kiếm tiên” của Thiên Sắc, đương nhiên y cũng biết chút chuyện có liên quan đến Thiên Sắc, y lo lắng Dụ Lan sẽ chịu thiệt bèn hạ thấp giọng khuyên can: “Đừng gây chuyện nữa, chúng ta đi thôi.”
“Chọc vào ta, ngươi không có kết quả gì tốt đâu.” Thiên Sắc chậm rãi vắt chiếc khăn trong chậu nước, nét mặt bình thản, nhưng lời nói không những thẳng thừng ám chỉ mà ý cảnh cáo càng rõ ràng hơn: “Nghĩ lại, nếu y không có ngươi, chỉ e tình cảnh của y cũng chẳng tốt đẹp gì.”
Nụ cười trên khuôn mặt của Dụ Lan hoàn toàn