XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343861

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3861 lượt.

dạo qua từng sạp hàng một, vốn định nếm thử kẹo hồ lô khiến nàng thèm nhỏ nước miếng, nhưng chợt nhớ tới hậu quả thê thảm lần trước nàng lỡ ăn bậy. Chu Ngưng đành nuốt nước miếng, xoay người sang một sạp hàng khác mua đồ chơi làm bằng đường, nàng căm giận cắn đứt đầu miếng đồ chơi làm bằng đường, nhai lạo xạo.
Vào đúng lúc đó, có một bóng người thoáng qua mắt nàng, Chu Ngưng kinh ngạc há to miệng, quên mất mình đang ngậm một họng đường, làm rơi cả đồ chơi làm bằng đường trong tay xuống đất.
Đó là nam tử cả đời này nàng không thể quên!
“Ngọc Thự!”
Nàng hét to, xông lên trước, từ đằng sau ôm thật chặt thắt lưng người đó.
Khóe mắt cay cay, đầu óc quay cuồng, khoảnh khắc đó nàng mới hiểu ra nỗi nhớ nhung đã chất đầy trái tim, từng giọt từng giọt nhung nhớ chảy vào hốc mắt hóa thành lệ tương tư.






Đột nhiên bị người khác ôm lấy từ phía sau, Ngọc Thự tưởng rằng có người đánh lén, rồi lại sợ là người vô tội trên đường nên đành phải đứng im chờ đợi hành động tiếp theo của người đó. Một lúc sau, không hề có đánh lén như suy nghĩ, y hơi kinh ngạc, lại nghĩ là người quen. Nhưng lúc này, chưởng giáo bị Hạo Thiên ra lệnh xuống Tây Côn Luân truy đuổi Dụ Lan để lấy lại cửu chuyển thực hồn đan của Thanh Đức thiên tôn, còn y đang vâng mệnh tìm kiếm Bán Hạ, khả năng gặp được người quen là rất hiếm. Y cúi đầu theo phản xạ, nhìn vòng tay ôm quanh eo mình, trắng trẻo mịn màng, rõ ràng là tay của một cô gái.
Con gái ư!?
Ngọc Hư Cung có rất ít nữ đệ tử, người quen nhất là Tử Tô cũng chưa bao giờ có cử chỉ thân thiết với y như vậy!
Vậy cô gái này là ai? Vì hoàn toàn không chuẩn bị, Ngọc Thự chỉ biết đứng ngây người, đầu óc trống rỗng chẳng suy nghĩ được gì.
Nhìn thấy người xung quanh đang ngạc nhiên dòm ngó, y cũng thấy cứ để như vậy không ổn chút nào. Y cứng ngắc mở vòng tay kia ra, chỉ cảm nhận thấy đôi bàn ấy tay run rẩy.
“Ta nói rồi, ta không quen ngươi!” Đôi ngươi sâu đen khó hiểu không giống bình thường, ánh chiều tà vương trên đôi mày kiếm hơi nhíu, y chưa từng nặng lời nghiêm khắc với ai như thế. Nhưng lúc này, thật kỳ lạ, đối mặt với cô gái xa lạ này, y có cảm giác nôn nóng không thể nào kìm chế được. Như là đôi mắt kiên cường kìm nén nước mắt nhìn y lúc nãy, nụ cười miễn cưỡng xua tan tất cả, biểu hiện giống như nhận được một niềm vui bất ngờ trên trời rơi xuống vậy, nhưng không biết tại sao lại khiến lòng y hỗn loạn.
Vì sao lại như vậy?
Nàng ta là yêu, chẳng lẽ, đây là ma chướng chưởng giáo thường nói?
Nàng ta mơ mộng hão huyền dùng ma chướng này để mê hoặc mình?
Đúng, nhất định là vậy!
Nghĩ như vậy, mặt Ngọc Thự biến sắc, hai nắm tay thoáng xiết chặt, cao giọng hơn, ngay cả đôi mày hiếm khi nhíu cũng giao lại, lạnh lùng kết một câu: “Nếu ngươi cứ đi theo ta, đừng trách ta thu ngươi!”
Nhưng đối với sự uy hiếp của y, Chu Ngưng không hề sợ hãi. Nàng bước lên một bước thì Ngọc Thự liền lui ra sau một bước, nàng bước tới thì y lùi lại, dường như giữa nàng và y là khoảng cách giữa hai người xa lạ không thể nào đến gần. Cuối cùng, nàng đứng lại, khuôn mặt đỏ ửng vì vui mừng đã biến thành trắng bệch vì thất vọng, nhưng vẫn lẳng lặng nhìn y như trước, cuối cùng hỏi lại một câu: “Ngọc Thự, huynh thật sự không nhận ra muội sao?”
Nghe nàng nhấn mạnh hai chữ “Thật sự”, Ngọc Thự hừ khẽ một tiếng, gật đầu. Đôi mắt trầm lắng có phần dữ dằn cực kỳ thong thả lướt qua khuôn mặt trắng bệch của Chu Ngưng, ánh mắt khiến người ta không hít thở nổi: “Ta chưa bao giờ gặp ngươi, đương nhiên không nhận ra, sao phải hỏi thật giả?!”
“Huynh chưa bao giờ gặp ta?” Rốt cục, sự kìm nén bấy lâu bị câu nói này đốt cho bùng lên, Chu Ngưng tức giận đến độ hai mắt biến thành màu đen, run run chỉ tay vào Ngọc Thự: “Huynh, huynh, huynh, sao huynh có thể nói như vậy! Ta biết rồi, giờ huynh đã đắc đạo thành tiên, cho nên xấu hổ vì có bạn là yêu, nên giả bộ không quen ta chứ gì! Sao nào, ta khiến huynh mất mặt lắm sao?!” Nàng càng nói càng tức giận, cuối cùng giọng nói kéo dài, sắc bén như mũi tên nhọn quanh quẩn thật lâu dưới bóng chiều chạng vạng trong rừng cây.
Giọng nói chói tai kia khiến Ngọc Thự cảm thấy đau đầu, dường như chạm đến một nơi nào đó hư vô trong tâm trí: “Trước khi đắc đạo ta cũng là yêu, tuy rằng bây giờ may mắn thành tiên, nhưng tuyệt đối không hề cảm thấy xấu hổ vì có bạn là yêu như ngươi nói.” Xoa nhẹ thái dương, khẽ lắc đầu, định làm cho sự đau đớn kia rút bớt đi. Ngọc Thự hơi nhắm mắt lại, đến khi mở mắt ra thì thần sắc đã khôi phục sự bình tĩnh nghiêm nghị, gằn từng tiếng: “Nhưng không cần phải giả vờ, ta thật sự không quen biết ngươi!”
“Huynh cho là một câu ‘không quen biết” là có thể xóa hết chuyện trước đây của ta và huynh sao?” Nghe y thẳng thừng phủi sạch như thế, Chu Ngưng cắn mạnh môi, hít sâu một hơi: “Huynh còn nhớ lúc trước khi lên Tây Côn Luân huynh đã hứa hẹn gì với ta không? Chính miệng huynh đã hứa, chẳng lẽ đã quên tất cả sao? Ta là vì huynh mới trải qua trăm cay nghìn đắng —”
Trong lúc Ngọc