pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343822

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3822 lượt.

đào hố chôn mình, sẽ làm hại nàng!”
Dừng một lát, trong ánh mắt sững sờ của Thanh Huyền, Phong Cẩm từng chữ từng chữ thốt ra ngọn nguồn: “Khi đó, sắp đến lúc nàng lịch kiếp phi thăng phải trải qua một kiếp nạn nặng gấp trăm lần người khác. Nếu không qua khỏi sẽ bị đánh về yêu thân, muôn kiếp chẳng thể trở mình.”






Theo như lời Phong Cẩm nói về chuyện Thiên Sắc, tuy rằng Thanh Huyền không hiểu rõ hết hoàn toàn nhưng ít nhiều vẫn tìm ra được đầu mối. Theo hắn thấy, những lời của Phong Cẩm có lẽ một phần là thật, chưa hẳn là không thoái thác, có vẻ như bất đắc dĩ, khiến hắn rất khinh thường.
Cứ như vậy, Phong Cẩm im lặng, Thanh Huyền cũng không định giải thích hay đồng cảm, chỉ cười lạnh, lên giọng hỏi: “Cho nên — Ngươi đối xử với nàng như vậy?”
Từ “như vậy” được nhấn mạnh rất rõ ràng, chỉ là hai chữ nhẹ nhàng nhưng lại như nặng ngàn cân, bao hàm mọi sự chỉ trích và châm chọc, không cần nhiều lời vì tất cả đã nói hết những gì cần nói.
“Tất cả mọi chuyện đều do Hạo Thiên sắp xếp cho ta làm, mục đích của ông ta là gì, ta hoàn toàn không rõ.” Không phải không nghe ra sự chỉ trích và châm biếm của Thanh Huyền nhưng Phong Cẩm cũng không so đo, tựa như những xúc động vừa rồi đã lắng xuống, những gì đã nói không phải giải thích hay chối tội mà giống như tự thuật lại. Cuối cùng, đúng như Thanh Huyền dự kiến, y dừng lại một chút rồi thốt lên sự bất đắc dĩ của mình: “Ta không còn sự lựa chọn.”
Quả nhiên không ngoài dự đoán!
Ánh mắt Phong Cẩm lóe sáng.
Ngày ấy trên núi Lang Gia, hắn đứng trên mây, không phải không nghe những lời lẽ quá đáng của Chu Ngưng, nhưng vì sao Thiên Sắc không hề phản bác dù chỉ một lời? Vốn tưởng rằng Thiên Sắc vẫn nhớ chuyện đã xảy ra bên bờ suối, nghe Thanh Huyền nhắc tới nên cũng để ý, nhưng nay nghe những lời của Thanh Huyền, không hiểu vì sao y cảm thấy thất vọng. Thì ra, nàng thực sự chưa bao giờ nhắc chuyện này trước mặt Thanh Huyền, là đã quên hay như lời Thanh Huyền vốn là chẳng bận lòng?
Như vậy, hiện tại nàng để tâm thứ gì?
Là nam tử trước mắt này sao?
“Ngươi nghĩ rằng ta và nàng đã làm gì bên bờ suối?” Vốn không định giải thích nhưng trong lòng chua xót, y vẫn không kìm lại được. Dù sao, y cũng không muốn nàng mang trên lưng quá nhiều tai tiếng. “Ta và nàng hoàn toàn trong sạch, tình cảm chưa bao giờ vượt quá lễ giáo.”
“Hoàn toàn trong sạch?!” Thanh Huyền nghiến răng nghiến lợi lặp lại lời Phong Cẩm một lần nữa, đôi mắt tóe lửa, thốt ra những lời lạnh lùng và châm chọc: “Những lời này mà ngươi còn mặt mũi nói được sao?”
“Những gì ta nói đều là sự thật.” Ép trái tim đang bị xé tan nát xuống, Phong Cẩm hít sâu một hơi, giọng nói khàn khàn không thể kìm chế được, nhưng y vẫn cố gắng hết sức nở nụ cười như gió thoảng, che giấu mọi thứ: “Không ngờ, ngươi thế mà lại nghi ngờ nàng là một cô gái tùy tiện —”
Những lời này rõ ràng là châm chọc, càng mang ý trách móc hơn, Thanh Huyền nhất thời cứng họng. “Ngươi —!” Hắn hơi tức giận, cũng hơi lúng túng, trong khoảnh khắc không biết nên đáp lại như thế nào.
Nói thật, hắn thực sự không tin Thiên Sắc và Cẩm Phong chưa từng thân mật, nhưng đúng là Thiên Sắc chưa bao giờ nhắc tới chuyện này, bây giờ bị Phong Cẩm trách móc như vậy, hắn thật sự không biết nên làm sao.
Theo như lời Phong Cẩm, bao lâu nay hắn cũng tin những lời đồn nhảm, xem nàng là một cô gái tùy tiện sao?
Nghĩ như vậy, trong lòng đột nhiên cảm thấy áy náy không thể nói nên lời.
“Cho nên, đừng nói những lời cao ngạo, ra vẻ thanh cao xem thường mọi chuyện như vậy.” Thấy Thanh Huyền không thể đáp lại, Phong Cẩm nhướn đôi mày rậm, đôi mắt tối thâm trầm ẩn hiện ánh sáng, giọng điệu cực kỳ nhẹ nhàng, ôn hoà, nhưng lại đánh vào điểm yếu của người khác: “Ngươi cũng không phải như lời đã nói: vốn chẳng bận tâm gì.”
“Ta có nàng trong lòng, đương nhiên phải quan tâm đến nàng.” Thanh Huyền kìm chế cảm giác áy náy trong lòng, đón nhận lời Phong Cẩm, chẳng chút e dè buông lời miệt thị Phong Cẩm: “Còn ngươi, nếu trong lòng thật sự có nàng, cho dù là trời định không có duyên thì đã sao? Chỉ sợ trong lòng ngươi chỉ coi trọng bản thân mình!”
Rốt cuộc coi trọng nàng hay chính mình?
Vấn đề này, Phong Cẩm không trả lời được. Y tu đạo mấy ngàn năm mới có thể phi thăng, được ban tên tiên, nếu cố chấp vì người vì mình mà chẳng có lợi ích thì xưa nay không phải là việc y làm. Cho đến nay, y vẫn nhận định bản thân buông tay chính là đẹp cả đôi đường. Đúng vậy, y buông tay là đẹp cả đôi đường, không phải vì lợi ích bản thân. Thiên Sắc không hiểu nên mới thất vọng tổn thương, bỏ đi nơi xa. Bạch Liêm không hiểu nên mới trách y tuyệt tình. Thanh Huyền không hiểu nên mới chỉ trích y vì tư lợi.
Y không cần bất cứ kẻ nào biết, chỉ cần bản thân tự hiểu là đủ rồi.
“Số trời đã định, ai có thể chống lại?” Sau khi im lặng một lúc lâu, y cúi đầu thở dài một tiếng, mày hơi nhíu, tựa như đè nén cảm xúc trong lòng xuống, có cảm giác đau đớn vô cùng: “Ngay cả các vị thần thượng cổ, cũng tuyệt đối