Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343855
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3855 lượt.
hân tại chỗ, dùng tay bịt kín miệng vết thương, sững sỡ nhìn bộ y phục đỏ tươi của nàng tựa như dòng máu đang tuôn của y, lòng ngập tràn đau đớn. Mấp máy môi, dường như y muốn nói gì đó rồi lại thôi, Phong Cẩm niệm chú cầm máu bằng đôi mắt ảm đạm và cô đơn.
Nét mặt của Phong Cẩm trông như y vô cùng oan khuất, Thanh Huyền càng thấy càng ngứa mắt, cũng ghê tởm vì những lời y nói trong tình cảnh thế này, Thanh Huyền bèn tìm thời cơ chen miệng: “Chưởng giáo sư bá đã đem Cửu chuyển chân hồn đan về rồi ạ? Nếu không còn gì nữa, vậy chúng ta cáo từ trước.”
Phong Cẩm lắc đầu kể lại đầu đuôi sự việc…
Phong Cẩm theo dõi Dụ Lan đi lấy Cửu chuyển chân hồn đan, vì biết Dụ Lan là kẻ quỷ kế đa đoan nên y rất cẩn thận. Thật không ngờ, khi vào đến cửa động, Dụ Lan bị một kẻ không rõ thân phận đeo mặt nạ tập kích, pháp lực của kẻ đó rất cao cường. Phong Cẩm nghi ngờ nàng dùng kế ve sầu thoát xác để lừa y, cho nên y khoanh tay đứng nhìn. Dụ Lan dần dần không đánh lại người kia, sau khi cố ý để lộ sơ hở trúng chiêu, Dụ Lan lập tức trốn vào trong động, kẻ kia cũng chạy theo vào. Hang động có rất nhiều lối rẽ, quanh co ngoằn ngèo, đây có lẽ từng là chỗ người ta tu luyện nên được giăng rất nhiều kết giới. Không bao lâu, Dụ Lan và kẻ che mặt đều biến mất, Phong Cẩm đoán Dụ Lan sẽ quay lại cứu Cứ Phong, nên mới quay lại đây.
Biết Dụ Lan bị người đeo mặt nạ tấn công, sắc mặt Cứ Phong càng thêm nhợt nhạt. Dường như y biết kẻ tập kích là ai, y nóng ruột cố cất tiếng, giọng nói khàn khàn: “Mang… mang ta… đến hang động…”
Thanh Huyền gật đầu, nhờ Thiên Sắc đỡ Cứ Phong lên lưng mình, hơi thở Cứ Phong càng lúc càng mỏng manh, Thanh Huyền lo lắng: “Ngươi còn chịu được không?”
Cứ Phong nhắm mắt, khẽ gật đầu: “Còn… được…” Chỉ nói hai từ mà Cứ Phong như dùng hết tất cả sức lực, hai mắt tối đen.
Cứ Phong cắn chặt răng cố giữ tỉnh táo, không để mình ngất đi. Nói thế nào đi nữa, dù y phải chết cũng nhất quyết phải gặp Dụ Lan một lần cuối cùng!
******
Y như lời Phong Cẩm, hang động đó quanh co, ngoằn ngèo, u tối ẩm ướt, thoang thoảng một mùi hương lạ lùng. Những giọt nước liên tục nhỏ tong tong từ trên đỉnh hang, từng tiếng động vọng đi rất xa khiến người ta rợn gai óc. Không những thế, trong động giăng rất nhiều kết giới, từng bước đi đều phải dựa vào vị trí của bảy mươi hai tinh tú, không được sai một li.
Theo sau Phong Cẩm, Thanh Huyền cõng Cứ Phong bước thấp bước cao, vì để tránh mình bất cẩn ngã nhào nên hắn đi rất cẩn thận.
Đột nhiên, chẳng biết ai bước nhầm một bước, một vách tường trong suốt đột ngột xuất hiện sau lưng Thanh Huyền, ngăn cách bốn người với nhau.
“Sư phụ!” Tử Tô thét thất thanh, nàng ta bị vách tường trong suốt chặn ở một chỗ khác, không tài nào qua được.
“Thanh Huyền!” Thiên Sắc kinh hoàng, cực kỳ lo lắng, cho dù nàng dùng hết sức bổ “Lục Kiếm Tiên” vào vách tường nhưng lại không thể phá hỏng một mảy may.
Xem ra, hang động này rất kỳ lạ.
Vì muốn Thiên Sắc yên tâm, Thanh Huyền vừa lắc đầu vừa nở nụ cười trấn an nàng: “Sư phụ yên tâm, Thanh Huyền không sao!”
Phong Cẩm tỉ mỉ quan sát muốn tìm cách làm vách tường này biến mất, đúng lúc này giọng Dụ Lan vọng đến từ sâu trong hang động.
“Đừng uổng công, đây là chỗ Ma quân tu luyện trước khi bị phong ấn, quanh năm không thấy ánh mặt trời, đừng tưởng có tu vi thâm hậu là có thể phá vỡ kết giới này.” Giọng Dụ Lan âm trầm, vang vọng từng hồi trong hang động làm người ta không thể đoán được nàng đang ở chỗ nào. Dừng một lát, Dụ Lan khịt mũi khinh bỉ: “Đám tiên gia các ngươi toàn là một lũ dối trá, ta đã bảo là sẽ trả lại Cửu chuyển chân hồn đan cho các ngươi rồi, cần gì phải vừa công khai vừa lén lút tập kích hai mặt?”
Thiên Sắc cảm thấy những lời này dường như ẩn chứa hàm ý gì đó, còn Phong Cẩm như chợt nhận ra điều gì, nên cũng không lên tiếng.
Đột nhiên, Dụ Lan nói sang chuyện khác: “Phong Cẩm, ngươi vẫn còn nhớ nhung nàng ta đúng không?”
Không cần ai giải thích, tất cả mọi người đều biết “nàng ta” đây là chỉ ai, chẳng qua không một ai vạch trần, bầu không khí đông đặc lại cực kỳ yên tĩnh.
“Nhớ hay không thì liên quan gì tới ngươi?” Sau một lúc rất lâu, Phong Cẩm đáp bằng một câu nhẹ nhàng như gió thoảng mây trôi, không thừa nhận cũng không phủ nhận.
Dụ Lan cất tiếng cười vang như hiểu ý, điệu cười sung sướng như chỉ sợ thiên hạ không loạn, nàng tiếp tục châm dầu vào lửa: “Ngươi có thấy tiểu lang quân của nàng ta ở trước mặt ngươi chứ… Trông thật gai mắt đúng không? Nói thật, hắn tuấn tú hơn ngươi nhiều, thảo nào nàng ta hờ hững, lạnh nhạt với ngươi…” Ngừng lại một lát, nàng đột nhiên đề nghị: “Chi bằng, ta giúp ngươi làm hắn vĩnh viễn biến mất?!”
Thanh Huyền bực bội, đôi mắt tối đen, những lời của Dụ Lan khiến hắn suýt chút nữa tức hộc máu! Cõng Cứ Phong, Thanh Huyền vươn tay chống vào vách động để nghỉ ngơi chốc lát, hắn rất bất mãn với những lời châm ngòi ly gián mà không phân biệt đối tượng này.
“Thỏa mãn tâm nguyện của ngươi thì ta được lợi gì?” Phong Cẩm xoay qua nhìn Thanh Huyền, ánh mắt đó rất phức tạp,