Người Láng Giềng Của Ánh Trăng
Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343824
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3824 lượt.
không rõ là đố kỵ, oán hận hay là hâm mộ nữa.
“Ngươi có thể ôm mỹ nhân về.” Dụ Lan không biết Cứ Phong đã bị thương, nàng vẫn thầm tính khiêu khích Phong Cẩm phản chiến: “Nghe đồn, hắn khiến ngươi khó xử, chẳng lẽ ngươi không muốn báo thù?”
Vì thế, Thiên Sắc nóng ruột!
Tuy hai bên đang gần trong gang tấc, nhưng nàng chỉ có thể bất lực nhìn Thanh Huyền đứng bên kia vách tường. “Chưởng giáo sư huynh, đừng nghe nàng ta, vì nàng ta muốn có cơ thể Thanh Huyền…” Rơi vào bước đường cùng, Thiên Sắc chỉ còn cách cố gắng phá hỏng châm chích của Dụ Lan, chủ động nói chuyện với Phong Cẩm.
Nhưng mà, nét mặt Phong Cẩm rất lãnh đạm, câu trả lời cũng vô tình, lạnh giá: “Cơ thể của hắn liên quan gì đến ta?”
Siết chặt đôi tay, Thiên Sắc nhíu mày, cổ họng như thít chặt lại. “Nếu nàng ta có được cơ thể Thanh Huyền thì sẽ dùng Cửu chuyển chân hồn đan giúp Cứ Phong hoàn hồn, ngươi cũng không thể báo cáo kết quả nhiệm vụ!” Thiên Sắc nghiêm khắc vạch rõ tình cảnh nếu Phong Cẩm trở mặt, chỉ mong Phong Cẩm không nghe theo lời Dụ Lan xúi giục.
“Không thể báo cáo nhiệm vụ thì đã sao?” Phong Cẩm vẫn hời hợt đáp, thái độ dầu muối không tiêu của y khiến người ta không thể đoán ra ý định của y.
Chống hai tay lên vách tường trong suốt, Thiên Sắc chăm chú nhìn hai nam tử trước mắt, một người nàng từng đặt trong trái tim mình còn một người thì đặt nàng trong tâm khảm. Trong khoảnh khắc, nàng nở nụ cười, nhưng lời nói tràn ngập bi thương: “Cẩm sư huynh, ta mất hơn một ngàn năm mới có thể bình thản đối diện với huynh.” Nụ cười vừa bất đắc dĩ mâu thuẫn vừa tràn ngập sầu thương, nàng gằn từng tiếng, tiết lộ nỗi khổ đau và bí mật ẩn sâu trong đáy lòng nàng xưa nay: “Đừng để ta hận hynh đời đời kiếp kiếp.”
Phong Cẩm chôn chân tại chỗ, không hề nhúc nhích.
“Thiên Sắc, lâu lắm rồi muội mới gọi ta như vậy.” Sau một lúc lâu, y cúi đầu cất tiếng, trái tim rỉ máu đau đớn như bị dao cắt.
Đúng vậy, ngày xưa nàng gọi y là “Cẩm sư huynh” như để biểu đạt trong lòng nàng vị trí của y khác hẳn các sư huynh đệ khác. Sau đó, vì Bạch Liêm bất mãn, nàng mới cố gọi thêm một tiếng “tiểu sư huynh” rồi không gọi ai thân thiết thêm nữa. Cho nên, y vẫn rất tự tin rằng mình là người có một không hai trong lòng nàng.”
Nhưng bây giờ, mọi thứ đã tan biến hết sao?
Như Dụ Lan đã nói, Thanh Huyền vừa là đối thủ vừa là tình địch của y. Tính ra, Thanh Huyền theo nàng chỉ khoảng mười năm, nhưng lại có bản lĩnh khiến nàng quan tâm, lo lắng như thế. Cũng có lẽ, khoảng cách giữa y và nàng ngoại trừ hiểu lầm không thể giải thích thì còn có khoảng thời gian một ngàn một trăm sáu mươi ba năm.
Phải chăng chỉ cần Thanh Huyền biến mất thì y và nàng có thể quay trở lại ngày xưa?
Khoảng cách thời gian, không gian, trái tim, tất cả mọi thứ đã quyết định y chỉ có thể đứng bên bờ đối diện với nàng sao?
Có lẽ, y nên vui mừng, nên yên tâm, vì từ nay về sau y có thể gỡ bỏ khúc mắc ngàn năm qua, dù sao đã có một nam tử cho nàng thứ y không thể cho.
Nhưng mà, tại sao y lại không cam tâm thế này?
Cõi lòng ngập tràn cảm xúc gào thét, sục sôi, nhưng cuối cùng y chỉ thốt ra một câu đơn giản mà nặng nề: “Yên tâm đi, chắc chắn ta sẽ trả cho muội một Thanh Huyền bình an, nguyên vẹn.”
Không gặp phải cảnh tượng buồn nôn, Thanh Huyền thấy lòng chua chua, có hơi bực bội. “Dụ Lan, ngươi vẫn còn tâm tình châm ngòi ly gián à, cứ lôi thôi dài dòng nữa thì chẳng còn cơ hội gặp Cứ Phong lần cuối đâu!” Thanh Huyền cất cao giọng, âm thanh vang vọng mấy lượt trong hang sâu.
Quả nhiên, nhắc tới Cứ Phong, ngữ điệu bình tĩnh của Dụ Lan lập tức đổi khác, nàng cuống quýt: “Cứ Phong làm sao?”
Thanh Huyền không đáp, hắn cõng Cứ Phong bước lên trước rồi đặt Cứ Phong xuống đất sau đó lùi về: “Sao ngươi không tự đến xem xem y thế nào?”
Xét thấy Dụ Lan vẫn muốn lấy cơ thể mình để giúp Cứ Phong hoàn hồn, với tu vi hiện nay hắn không dám chắc có thể đánh lại Dụ Lan. Cho nên từng hành động của Thanh Huyền cực kỳ cẩn thận, giờ khắc này điều quan trọng nhất với hắn là trấn an sư phụ, những cái khác đều là râu ria.
Quả nhiên, Dụ Lan xuất hiện vừa bắt gặp Cứ Phong nằm hấp hối, Dụ Lan bừng bừng tức giận, ngữ điệu ngập tràn sát khí: “Ai đánh trọng thương Cứ Phong? Là ai?” Dụ Lan cúi xuống ôm lấy Cứ Phong, đau đớn không nguôi, nàng nghiến chặt răng.
Phút giây đó, Tử Tô đã có ý định tự làm tự chịu, nàng ta muốn mở miệng thừa nhận, nhưng thật không ngờ Phong Cẩm quay đầu lại lườm cảnh cáo, Tử Tô bỗng nhớ câu “trục xuất ra khỏi sư môn” của Phong Cẩm, nàng ta đành nuốt tất cả những lời định nói vào bụng, rồi cúi đầu im lặng.
Thấy Dụ Lan phẫn nộ, lệ khí tỏa ra lạnh buốt, Cứ Phong dùng phần sức lực cuối cùng níu chặt vạt áo Dụ Lan, Cứ Phong lắc đầu, cất từng tiếng khó khăn: “Được rồi… chúng… chúng ta… đi.”
Vốn rằng cơ thể sắp mục nát, cho dù có dùng mọi cách cứu vãn thì cũng chỉ là nỏ mạnh hết đà, cuối cùng vẫn phải đi đến điểm kết thúc.
Thanh Huyền rõ ràng đang đứng ngay trước mắt, nhưng vì kiêng dè Phong Cẩm, hơn nữa điệu bộ của Cứ Phong khiến nàng phân tâm. Dụ Lan