Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343806

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3806 lượt.

g được.” Cất tiếng cười khổ, Phong Cẩm không hề che giấu sự lo lắng của mình, nét mặt tối tăm ảm đạm, giọng nói bất chợt trầm trầm thoáng chút mơ hồ: “Thiên kiếp của Thiên Sắc sắp đến, đừng nói đến việc hao tổn tu vi cùng ta phong ấn Bách Ma Đăng có thành công không, một khi Thiên kiếp của nàng giáng xuống, Thiên Sắc sao có thể chịu đựng nổi?”
Dừng một lát, Phong Cẩm rũ mắt, thần sắc lại khôi phục vẻ xa cách thâm trầm vốn có, bhưng thoáng đâu đó còn ẩn hiện vẻ cố trấn tĩnh. Đôi con ngươi đen hơi ảm đạm, đến cả ngữ khí cũng hơi do dự không dám chắc: “Huống chi bây giờ ta và nàng chỉ e không còn tâm ý tương thông như năm xưa nữa.”
Ngày xưa là tình nhân, bây giờ là kẻ lạ, nàng và y e rằng không còn cơ hội cùng nhau xuất hiện nữa.
Vốn đó chỉ là nỗi lo âu, bây giờ nhận ra sự thật rõ rành rành, ánh mắt Phong Cẩm càng ảm đạm.
******
Bỗng nhiên, tầm mắt trước mặt tối đen.
Thanh Huyền không thể ngờ Nhục Nhục đột ngột tấn công, cơ thể gầy gò như nổi điển, ẩn chứa sức mạnh vô hạn. Nhục Nhục nhào tới đè mạnh hắn xuống đất khiến gáy hắn đau buốt, Thanh Huyền còn chưa kịp phản ứng, Nhục Nhục đã há miệng cắn vào động mạch trên cổ hắn.
Tuy rất kinh ngạc, nhưng trong lòng vẫn luôn nhạy bén cảnh giác. Thanh Huyền vươn tay đẩy mặt Nhục Nhục ra, nhưng thật không ngờ lại như dâng món ngon đến tận miệng nó. Không một chút do dự, Nhục Nhục cắn vào cổ tay Thanh Huyền, cơn đau buốt khiến Thanh Huyền siết chặt tay, dồn hết sức đạp Nhục Nhục văng ra xa mấy trượng.
Vết thương trên cổ tay chảy máu đầm đìa, nhanh chóng thấm ướt hơn phân nửa ống tay áo của Thanh Huyền.
Gió đông phơ phất, Thanh Huyền mới chợt nhận ra lưng mình ướt đẫm mồ hôi, quần áo dính sát vào lưng lạnh buốt xương. Khi Thanh Huyền ngẩng đầu cảnh giác quan sát Nhục Nhục cách đó mấy trượng thì mới phát hiện đôi mắt Nhục Nhục đỏ rực, lạnh lẽo khát máu, hàm trắng trắng nhởn vẫn còn dính máu của hắn. Nhục Nhục liếm môi, gầm gừ nhìn chòng chọc Thanh Huyền, ánh mắt nhìn hắn không giống nhìn một con người mà như loài dã thú trong tư thế rình mồi.
Thanh Huyền bịt chặt miệng vết thương không nghiêm trọng kia, có điều vết thương rất lạ lùng, máu tuôn xối xả qua kẽ tay hắn, tựa như sóng triều không hề ngừng lại. Từng giọt rơi xuống mặt đất hóa thành màu đỏ sẫm đáng sợ.
Nhục Nhục tru lên, tiếng tru này hệt như một đứa trẻ mới sinh vì đói khát mà cất tiếng khóc nỉ non, tại một nơi vắng vẻ không người, từng tiếng vọng lại khiến người ta sởn gai óc.
Thanh Huyền đã phát giác sự nguy hiểm của Nhục Nhục, nhưng hắn chỉ đứng chôn chân tại chỗ không hề có động tác khác. Thật ra, hắn chỉ cần gọi Càn Khôn kiếm là có thể giết chết thiếu niên kỳ lạ này, nhưng tình nghĩa huynh đệ những năm qua không phải hư tình giả ý, hắn lại không phải là người có ý chí sắt đá thì sao có thể xuống tay cho được?
Mặc kệ thế nào đi nữa, trước dùng trí bắt nó đã, bất kể có chuyện gì khiến Nhục Nhục thành thế này, chỉ cần đưa nó tới gặp sư phụ, chắc chắn sẽ có biện pháp giải quyết thôi.
Thanh Huyền quyết ý, hắn đứng yên tại chỗ, chăm chú quan sát Nhục Nhục đang tiến tới từng bước một, nét mặt bình thản.
Nhưng vào lúc Nhục Nhục nôn nóng muốn thử nhào tới tấn công vào chỗ hiểm của Thanh Huyền. Bỗng nhiên, có âm thanh loạt xoạt vang lên trong rừng, tiếng động đó rất lạ kỳ, giống như có những cơn gió thổi tới từ nhiều hướng rồi tụ lại ở giữa rừng cây tạo thành một cơn lốc xoáy, lại giống như có vô số người trốn trong rừng đang đồng loạt rung những nhánh cây liên tục lào xào lạc xạc.
Động tĩnh đó khiến Nhục Nhục thoáng do dự, nó cúi đầu gầm lên, Thanh Huyền cũng thừa dịp này định khống chế nó. Nhưng đột nhiên, một đám mây đen trào ra bao lấy nó, trong tích tắc Nhục Nhục đã biến mất không còn chút bóng dáng tăm hơi.
Cả khu rừng lập tức tĩnh lặng.
Thanh Huyền ngỡ ngàng nhìn nơi Nhục Nhục vừa đứng, bây giờ nơi đó chẳng còn để lại cả nửa dấu chân, tựa như sự xuất hiện của Nhục Nhục chỉ là ảo giác, trong chớp mắt đã hóa thành sương tan thành khói không còn chút dấu vết.
Đúng lúc này, có một bóng người hiện ra trong rừng…
Không, là hai bóng người!
Một người là Chu Ngưng, còn một người khác là Ngọc Thự!
Thanh Huyền khẽ nheo mắt nhìn Ngọc Thự thong thả bước ra khỏi rừng cây, lòng thầm nghi ngờ sự biến mất của Nhục Nhục có liên quan tới y hay không.
Nhưng khi nhìn thấy Chu Ngưng lặng lẽ đi theo sau Ngọc Thự, Thanh Huyền chợt nhớ tới biến cố Ngọc Thự từng gặp phải mà Thiên Sắc đã kể, lòng thầm nghĩ không ổn rồi.
Tiểu nha đầu Chu Ngưng tính tình bướng bỉnh, chỉ vì Ngọc Thự nên mới tu tiên, tới giờ vẫn không có tiến bộ gì, nếu nàng biết Ngọc Thự….
Chỉ e sẽ xảy ra chuyện mất!
“Thanh Huyền sư huynh, huynh không sao chứ?” Nhìn cổ tay chảy máu không ngừng của Thanh Huyền, đôi mày Ngọc Thự khẽ nhíu lại, dường như muốn nói gì đó rồi lại thôi, ngữ khí của y vẫn luôn khách sáo: “Vết thương trên tay sư huynh chảy máu không ngừng, có thể để ta xem giúp huynh không?”
Thấy Ngọc Thự lại bất giác nghĩ tới Phong Cẩm, nhất là cái điệu bộ khách sáo và xa cách giống hệt


Insane