XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343784

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3784 lượt.

g nặc mùi máu tanh, hiện rõ sự lạ thường. Quả nhiên, sau khi bỏ mảnh vải ra, nàng thấy vết thương vẫn tiếp tục chảy máu, sắc mặt nàng trắng bệch: “Ngươi bị thứ gì cắn bị thương, sao lại thành thế này?”
“Không sao.” Nhìn máu vẫn tuôn ra không ngừng từ vết thương, Thanh Huyền cũng nhận ra sự kỳ lạ. Nhưng đối mặt với Thiên Sắc, hắn vẫn bình thản, chỉ cúi đầu khẽ cười rút bàn tay đang bị nàng nắm chặt lại, muốn mượn việc này để trấn an nàng: “Đừng lo lắng, không đau chút nào cả.”
“Ngươi rõ ràng đã bi trúng ôn độc!” Rốt cuộc cũng là Thiên Sắc hiểu biết hơn người, kiến thức sâu rộng, vừa nhìn đã biết vết thương kia bất thường. Lại cầm tay hắn, ánh mắt đầy kinh ngạc: “Ngươi gặp Ôn thú ở đâu, lại còn đánh nhau với nó?”
“Ôn thú?!”
Từ này đối với Thanh Huyền thực sự mới mẻ. Tuy chưa tu thành tiên, nhưng trước đây hắn từng đọc bộ sách cổ, chưa từng thấy thứ gì gọi là Ôn thú. Hơn nữa, vẻ mặt nghiêm trọng của sư phụ dường như không phải chỉ vì nguyên nhân hắn bị thương, ẩn giấu phía sau sự lo lắng đó còn hàm chứa ý nghĩa sâu xa nào đó.
Thiên Sắc ném mảnh vải đẫm máu trên cổ tay hắn xuống, kiểm tra vết thương kỹ càng. Ánh mắt khẽ lay động, giống như băng trôi trên mặt biển, lạnh lẽo rét buốt tâm hồn, tất cả đều giấu dưới hàng mi dài: “Ôn thú là một loại dị thú bị nhốt trong Bách Ma Đăng, thường sống nhờ trong xác chết, háu ăn, cực kỳ độc! Một khi bị nó cắn bị thương, vết thương không thể khép lại, máu chảy không ngừng mà chết!”
Giờ khắc này, trong lòng nàng biết rõ, sợ rằng đúng như lời Phong Cẩm nói, phong ấn Bách Ma Đăng đã sắp hết hiệu lực nên Ôn thú mới xuất hiện trở lại nhân gian.
Thanh Huyền nghe giải thích xong mà choáng váng, đầu óc hỗn loạn. Khuôn mặt Nhục Nhục tự động biến thành hình yêu thú kỳ quái, cực kỳ trùng khớp mà không hề lẫn lộn vào nhau, khiến đầu hắn đau nhói, không làm cách nào xem Nhục Nhục và “Ôn thú” kia là một. “Nhưng cắn ta không phải Ôn thú, là Nhục Nhục mà!” Hắn giải thích yếu ớt, không biết vì đầu óc căng như dây đàn, toàn thân không còn sức sống bởi khiếp sợ hay vì mất máu quá nhiều.
“Ngươi gặp Nhục Nhục?” Thiên Sắc nhìn hắn, ánh mắt sâu xa khó hiểu, giống như không thể nhìn thấu, đôi mày liễu vốn vô cùng khí khái càng nhíu chặt.
“Đúng vậy!” Thanh Huyền gật đầu, sắc mặt mơ hồ, giọng điệu cũng không rõ ràng: “Nhục Nhục, nó trở nên rất kỳ lạ…”
Tựa như vẫn không tìm được mối liên hệ giữa Nhục Nhục và Ôn thú, đầu óc hắn liền dựa vào lời Thiên Sắc nói, nếu Ôn thú kia thật sự sống nhờ vào ‘thi thể’, như vậy…
Bây giờ Nhục Nhục rốt cuộc còn sống hay là thi thể?
Sự suy đoán to gan này khiến lòng hắn chấn động, nếu là thi thể, vậy có phải là Nhục Nhục đã …
Đã chết?
Điều này khiến hắn sợ hãi, không thể tin nổi, chỉ có thể phản bác yếu ớt trong lòng.
Thiên Sắc lắc đầu, đang định lên tiếng đã thấy Chu Ngưng và Ngọc Thự bước vào, người hầu bưng thuốc kia cũng bước vào, nàng liền im lặng không nói gì nữa. Nhìn thấy khuôn mặt bi thương và tuyệt vọng của Chu Ngưng, rồi cả nét mặt nghi ngờ không biết làm cách nào của Ngọc Thự, Thiên Sắc ít nhiều đoán được mọi chuyện đã xảy ra như thế nào. “Ra ngoài trước đi.” Nàng coi như bên cạnh không có ai, cầm cổ tay Thanh Huyền ấn trên mạch của hắn ngăn không cho máu chảy tiếp, lạnh lùng thốt lên bốn chữ, không trau chuốt cũng chẳng tình cảm, nghe như một câu cảnh cáo khiến người ta không thể chống lại.
Người hầu kia không dám ở lại, để thuốc trên bàn rồi vội vàng ra ngoài. Ngọc Thực cũng thấy được tình hình nghiêm trọng, dù sao y cũng hiểu Thiên Sắc. Lặng lẽ rời khỏi phòng, y thở phào nhẹ nhõm, may mắn là tiểu hoa yêu kia không bám lấy y.
Mấy ngày nay, y bị bám lấy mà không thể làm gì, rất đau đầu, nếu không sao có thể vô ý bị ma chướng kia nhốt trong rừng cây?
Nhớ lại lúc ở trong rừng cây, tiểu hoa yêu kia không biết xấu hổ đã hôn y, Ngọc Thự cảm thấy rất lúng túng, may mắn là khi đó không bị ai phát hiện.
Yêu nữ càn quấy như thế, tu vi thấp kém lại thiếu lòng kiên nhẫn, chắc chắn không thể phi thăng. Trong thời buổi loạn lạc này, bất kể là nàng ta xuất phát từ mục đích gì cũng phải tránh xa!
Nghĩ như vậy, y bước đi nhanh hơn, nhưng không hiểu vì sao lại kìm lòng không được, thoáng nhìn tiểu hoa yêu kia.
Trong mắt nàng thực sự tràn đầy tuyệt vọng, y lại không biết rõ nguyên nhân của sự tuyệt vọng này.
Chu Ngưng đứng ở nơi đó không nói lời nào, giống như một kẻ đầu gỗ ngốc nghếch, Thiên Sắc cũng không đuổi nàng ra ngoài, chỉ cúi đầu thở dài. Có lẽ giấu giếm không phải là chuyện tốt. bởi vì không bí mật nào có thể giấu được cả đời, nhưng rất nhiều thời điểm đó là biện pháp duy nhất, không thể không làm.
“Thật ra, có một việc vi sư đã gạt ngươi.” Cuối cùng, Thiên Sắc khẽ lên tiếng, nói ra chuyện đã giấu Thanh Huyền bấy lâu: “Lúc trước, vi sư đưa ngươi lên Ngọc Hư cung, không chỉ vì hy vọng sư tôn thu nhận ngươi, mà còn vì lúc đó đại nạn của Nhục Nhục đã đến. Ngươi và nó tình cảm như anh em cha con, nếu nói cho ngươi biết chỉ sợ ngươi không thể tiếp nhận.”
Thiên Sắc nói rất bình tĩnh, nàng đã nhìn thấ