Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1344142
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4142 lượt.
thương, chăm sóc, bảo vệ, dạy dỗ. Thì tại sao bây giờ phải vì sự phân biệt nam nữ, vì quan điểm thể diện, vì sự tự tôn của nam tử mà nhất định phải phá vỡ sự cân bằng này?
Thật ra, ở bên nhau như thế này đã là sự ngọt ngào không thể mong chờ hơn được nữa rồi.
Đã có lúc hắn hiểu lầm sự ngọt ngào này, không thèm tuân theo mà tùy hứng làm bậy. Bây giờ mới phát hiện, mỗi khi nàng đứng trước mặt hắn, là đôi vai mảnh khảnh kia gánh hết trách nhiệm yêu thương thầm lặng.
Yêu thương ngưỡng mộ một người con gái như vậy, vốn phải chuẩn bị tâm lý hơn người. Giống như Dụ Lan và Cứ Phong, hắn thấy hai người rất hòa hợp nên có chút hâm mộ. Nhưng bây giờ nghĩ lại, Cứ Phong đâu phải người mặt dày, bên nhau mấy ngàn năm y và Dụ Lan đều phải trả giá, giày vò lẫn nhau, đương nhiên hiểu rõ có được sẽ có mất.
Bỏ được, bỏ được, không có bỏ sao có được?
Thiên Sắc muốn qua những lời này tỏ rõ thái độ với Bạch Liêm, cho dù là âm mưu hay dương mưu nàng đều chẳng quan tâm, thứ nàng bận tâm chỉ có Thanh Huyền mà thôi. Cái gọi là dốc sức bảo vệ chu toàn cũng không phải lời nói suông, nếu đã nói nhất định phải làm được.
“Nhưng muội —” biết tính nàng đã nói là sẽ làm, hơn nữa lại kiên quyết đến vậy, sắc mặt Bạch Liêm hơi ảm đạm, vừa nóng ruột vừa lo lắng.
“Tiểu sư huynh, muội biết huynh muốn tốt cho muội.” Lúc này, như đã quyết tâm, Thiên Sắc lại ngắt lời Bạch Liêm. Cười thanh thản, nhẹ như gió thoảng mây trôi, giống như nhớ lại lúc còn tu luyện với Bạch Liêm ở Tây Côn Luân. Khi đó, dù nàng yêu Phong Cẩm, nhưng Bạch Liêm thật sự là tri kỷ của nàng. “Trước đây, huynh đã phải chịu phiền phức vì muội một lần rồi.” Bên môi vẫn giữ nụ cười khẽ, tim nàng sáng trong, lần đầu tiên thẳng thắn và thành khẩn bày tỏ với sự day dứt của y: “Cảm giác áy náy này, muội đã mang trên lưng quá lâu rồi. Tình cảm và sự bảo vệ của huynh đối với muội, muội không thể báo đáp. Tiểu sư huynh, muội thật sự rất mệt mỏi.” Nói đến đây nàng hơi rũ mắt, giống như muốn che giấu cảm xúc gì đó.
“Cho nên —” nhấn mạnh âm cuối, Bạch Liêm lại nhíu mày, y là người hiểu biết đương nhiên hiểu ý nàng. Tình cảm sâu sắc khó nói thành lời khiến y run rẩy, ngón tay cũng khẽ run. “Cho nên, muội muốn phân rõ giới hạn với ta.”
Y và nàng, chưa bao giờ khách sáo đến vậy. Giờ phút này nàng lại tỏ ra khách sáo như lời trăn trối, khiến y cực kỳ khó chịu.
Thiên Sắc không nói gì, như cam chịu tất cả.
“Muội cũng biết, lúc này, không chỉ có ta!” Thái độ mềm không ưa rắn không chịu của nàng khiến y nổi giận đùng đùng, lửa giận bốc lên tận đầu. Bạch Liêm khó chịu mở miệng: “Còn có Bán Hạ, Lam Không, Mộc Phỉ, Quảng Đan, thậm chí cả kẻ mê cờ không màng thế sự như Linh Sa, ngay cả Phong Cẩm cũng —”, liệt kê từng người một, ánh mắt sắc bén lướt qua mặt Thanh Huyền, Bạch Liêm cảm thấy thằng nhóc này chỉ nhìn qua thôi cũng đã khiến người ta căm hận, chán ghét. Trước đây, y hận Phong Cẩm thấu xương là vì y đã bội tình bạc nghĩa Thiên Sắc. Có lúc hận tột cùng, đến cả thần chức cũng chẳng cần, chỉ muốn đánh cho một trận. Nhưng mấy ngày trước, y biết được một số bí mật không nên biết từ phụ quân, đột nhiên cảm thấy Phong Cẩm chưa từng nói với bất cứ ai một lời nào về sự bất đắc dĩ của y, cũng là một người đáng thương. Bây giờ, tất cả mọi người lo lắng vì thiên kiếp của Thiên Sắc, còn nàng lại lo lắng cho mỗi mình thằng nhóc khốn kiếp này!
Thật chỉ muốn đánh nó một trận cho hả giận!
Lặng im nghe Bạch Liêm liệt kê từng người, Thiên Sắc ngẩng đầu nhìn xung quanh, đột nhiên mở miệng: “Mọi người ra đây đi, không cần phải tránh mặt.”
Vừa dứt lời, những người trốn quanh đó cũng biết tránh mặt không phải là biện pháp. Ngay cả Bạch Liêm cũng đành bó tay, có thể thấy được Thiên Sắc đã cố chấp đến cực hạn, vì thế mới miễn cưỡng xuất hiện.
Quả nhiên, những người Bạch Liêm nhắc tới đều có mặt, không thiếu một ai. Chẳng qua, nét mặt mọi người đều rất trầm trọng và nghiêm túc, kể cả Lam Không xưa nay quen đùa cợt, trêu chọc và Mộc Phỉ lúc nào cũng xịu mặt như chết cha chết mẹ.
Sau Trường Sinh yến, đêm hôm ấy Thiên Sắc lặng lẽ rời khỏi Tây Côn Luân, mọi người nói nàng dẫn Thanh Huyền về Yên sơn nên ai cũng thở phào nhẹ nhõm mà không hề biết Hạo Thiên đã đuổi theo ngăn cản, chỉ cho Thiên Sắc một ‘con đường sáng’. Sau đó Thiên Sắc tìm Bán Hạ, mọi người mới biết nàng đang ở thành Ninh An, lập tức chạy tới đây, mang theo tất cả tin tức điều tra được. Những tin tức này khiến người ta hoảng hốt, không cái nào có lợi cho Thiên Sắc. Thật ra, trước Trường Sinh yến không lâu, tuy ngoài mặt họ không ưa nhau nhưng lại âm thầm liên hệ, bàn bạc với nhau.
Nếu tìm hiểu ra, những người này đều là đệ tử của Nam Cực Trường Sinh đại đế, ai nấy đều trong ngoài bất nhất, bằng mặt không bằng lòng cùng nhau hành động.
Chẳng qua là, lúc đó Phong Cẩm và Quảng Đan thực sự bị gạt sang một bên. Mọi người vẫn luôn oán hận chuyện Phong Cẩm làm hại Thiên Sắc, coi như không nhìn thấy y, có người thì ngại vì từng có quan hệ đành phải đeo mặt nạ. Mà Quảng Đan xưa nay quan hệ rất tốt với Phong Cẩm, lại còn