Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343778
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3778 lượt.
làm việc lúc nào cũng tuân theo quy củ, mọi người liền cho rằng Quảng Đan và Phong Cẩm chung một giuộc, cấu kết làm chuyện xấu. Không ngờ, người bí ẩn mưu đồ cướp Cửu chuyển chân hồn đan ở trong hang động kia lại chính là Quảng Đan.
Khi đó, Quảng Đan cũng vô tình nhận được được tin tức, biết Phong Cẩm dẫn Tử Tô truy tìm Dụ Lan vì Dụ Lan đánh cắp Cửu chuyển chân hồn đan nên liền bám theo, suy nghĩ tìm cơ hội giành lấy. Vì y vô tình nghe được cuộc đối thoại giữa Hạo Thiên và Trường Sinh đại đế, nên mới biết lúc sư tôn nhận Thiên Sắc làm đồ đệ đã biết nàng không thể qua nổi thiên kiếp cuối cùng để phi thăng. Có điều mục đích y muốn cướp Cửu chuyển chân hồn đan khác với Thiên Sắc, Thiên Sắc là vì Thanh Huyền, còn y là vì Thiên Sắc.
Khi đó, y không may bị Phong Cẩm phát hiện, cũng đã suy nghĩ thông suốt, dù có gánh trên lưng tội danh cũng không hối hận. Nhưng những gì Phong Cẩm nói ra hoàn toàn ngoài dự kiến của y, mục đích Phong Cẩm tìm kiếm Cửu chuyển chân hồn đan cũng là vì Thiên Sắc. Sau đó, Bán Hạ cũng biết việc này, mọi người mới bừng tỉnh, thì ra một Quảng Đan luôn thận trọng trong cả lời ăn tiếng nói cũng là một kẻ si tình thầm lặng.
“Ý tốt của các vị sư huynh đệ, trong lòng muội xin nhận, nhưng đã có tai họa tất không thể tránh.” Thiên Sắc mỉm cười, nhìn những gương mặt quen thuộc xung quanh. Những nam tử này, ai ấy đều tài hoa hơn người. Có người nàng từng yêu thương say đắm, có người nàng thật lòng tin tưởng như huynh muội ruột thịt, không lúc nào họ không quan tâm lo lắng an nguy của nàng. Những năm tháng trước đây, những tình cảm chân thành thân thiết, nàng chưa bao giờ quên. Biết được tình nghĩa sâu nặng của họ, nàng vô cùng cảm động, nhưng nàng không muốn vì chuyện của mình lại làm liên lụy đến bất cứ ai.
Nhẹ nhàng rút bàn tay khỏi tay Thanh Huyền, nàng kéo ống tay áo lên, da thịt bị mất ở vết thương trên mu bàn tay queo quắt như vỏ cây khô, đã chứng minh hết tất cả.
Vừa thấy cảnh này, những người ở đây ngoại trừ Thanh Huyền đều hoảng sợ, sắc mặt thay đổi.
Lấy thịt trị thương, đây là bản lĩnh độc quyền của thụy thú Chu Tước. Những thần Tước này chỉ sống gần Thiên giới, luôn ở trong vùng trời phía bắc cực, gần sát bên Nhật Nguyệt Tinh Thần Tử Vi viên, do Bắc Cực Tử Vi đại đế quản lý. Theo như lời Nam Cực Trường Sinh đại đế, Thiên Sắc vốn là chim tước, con của Chu Tước thiên giới bị giáng chức và chim loan lửa của yêu giới. Có duyên kỳ ngộ, thể chất đặc thù nên mới có cơ duyên gia nhập tiên môn, tu thành tiên thân. Về phần duyên kỳ ngộ kia như thế nào thì không ai biết, chỉ biết là dù nàng có lấy thịt trị thương cho bất cứ ai thì vết thương của nàng cũng sẽ nhanh chóng khép lại, không hề ảnh hưởng đến bản thân. Các sư huynh đệ được may mắn chứng kiến đều ngạc nhiên không thôi. Vì việc này không thể truyền ra ngoài, nên Nam Cực Trường Sinh đại đế dặn dò đệ tử cực lực bảo vệ bí mật đó.
Nhưng nay, vết thương trên mu bàn tay nàng không hề khép lại, chẳng lẽ điềm báo thiên kiếp đã xuất hiện.
Xem ra, âm mưu này rất lớn, sợ là tất cả không đơn giản.
“Các huynh có thể cứu muội một lần, hai lần, ba lần. Nhưng sư tôn đã nói, kiếp nạn này vốn là nhân của muội, nghiệp của muội, cuối cùng đến một ngày muội cũng phải đối mặt.” Rút tay vào ống tay áo, đôi đồng tử trong như nước không chút lay động, mang theo chút bình thản: “Hơn nữa, lúc trước bái sư ở Ngọc Hư cung, muội đã biết con đường tu tiên vốn không dễ đi, có thể đi đến lúc này, muội không còn hối tiếc gì nữa.”
Biết tính tình Thiên Sắc hơi kỳ lạ, tất cả mọi người không đáp lại, tránh cho nàng lại nhọc lòng suy nghĩ. Mỗi người đều tự có suy tính làm thế nào để hết lòng giúp đỡ nàng.
Tính tình những huynh đệ này như thế nào sao Thiên Sắc không biết! Biết rõ bọn họ không phải là người dễ dàng bỏ cuộc, nàng chỉ nói một câu cuối cùng: “Thế gian này có buổi tiệc nào không phải tàn. Bây giờ Thanh Huyền đã là phu quân của muội, nếu có khó khăn gì, chàng và muội sẽ cùng bàn bạc cân nhắc, cùng vượt qua cửa ải khó khăn, các sư huynh không cần phải bận tâm nhiều.”
Những lời vừa thốt ra không khác nào đòn trí mạng. Trong những người ở đây, Phong Cẩm, Bán Hạ và Bạch Liêm đã biết rõ tình hình, còn đám Lam Không, Mộc Phỉ, Linh Sa tuy đã biết tình cảm của Thiên Sắc và Thanh Huyền nhưng vẫn giật mình khi nghe nàng nói như vậy. Vừa ngạc nhiên vừa hoảng hốt, cứng họng không nói được gì. Mà người không thể tiếp nhận được nhất chính là Quảng Đan, y đứng như trời trồng, mặt trắng bệch không nói được một lời, đôi mày nhíu chặt thể hiện rõ cảm xúc phức tạp.
Thanh Huyền vốn lẳng lặng đứng một bên, nghe xong cuộc nói chuyện này đột nhiên cảm thấy khí thế dâng trào, tiến lên nắm chặt tay Thiên Sắc, biểu lộ sự thân mật vợ chồng đồng tâm hiệp sức.
Không thể không nói, những lời này thật sự là liều thuốc cực mạnh. Đúng vậy, thân thiết thì đã sao, lo lắng thì thế nào. Dốc hết sức lực vì an nguy của nàng, có ra tay tận tình cứu giúp thì thân phận vẫn chỉ là sư huynh đệ mà thôi, tính ra cũng chỉ là người ngoài, có phải là phu quân danh chính ngôn th