Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343743
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3743 lượt.
sợ, nàng cố sức giãy khỏi lòng quái vật, nhưng lại bất lực, chỉ có thể dùng hơi thở mỏng manh cố sức cảnh báo: “Thanh Huyền… đừng… đừng… qua đây…” Còn dưa dứt lời, dường như nàng phải chịu một nỗi đau khôn tả, khẽ cúi đầu rên lên, khiến trái tim Thanh Huyền cũng quặn thắt.
Chẳng lẽ, Thiên Sắc bị thương rồi ư?
Chắc chắn là vậy, nếu không thì sao cái ả quái vật bán nam bán nữ đó có thể ôm nàng vào lòng, xằng bậy tùy thích.
“Thiên Sắc!” Tức giận vì lời nói và cử chỉ của Yêu Kiêu Quân, đồng thời cũng lo lắng cho an nguy và vết thương của Thiên Sắc, Thanh Huyền bước lên trước cầm kiếm Càn Khôn chỉ thẳng về trước, đôi mắt sắc bén như dao nhắm thẳng vào ả quái vật ngồi xếp bằng trên tảng đá lớn, lời cảnh cáo lạnh lẽo bật ra khỏi môi: “Ngươi buông nàng ra ngay cho ta!”
“Tiểu tử, ngươi xác định muốn ta buông tiểu tước nhi ra à?” Yêu Kiêu Quân chớp mắt vài cái, ả nở nụ cười lạnh lẽo vừa kỳ quặc vừa âm trầm, như có hàm ý khác: “Được thôi, sẽ như ngươi muốn!”
Sau đó, ả đột ngột ném Thiên Sắc lên cao, Thanh Huyền vội vàng nhảy lên ôm lấy thân thể Thiên Sắc.
Khi ôm nàng vào lòng thì cảm giác sợ hãi, hoảng hốt mới giảm bớt đôi chút. Chờ đến lúc đáp xuống, hắn vội vã xem vết thương của nàng mới phát hiện toàn thân nàng đẫm máu. Dòng máu cuồn cuộn tuôn ra từ lồng ngực thấm đẫm cả bộ hồng y của nàng.
Bất giác ngẩng đầu, Thanh Huyền chăm chú nhìn mới phát hiện tay Yêu Kiêu Quân cũng dính đầy máu, tay ả đang xoay tròn ném qua ném lại thứ gì đó đang chảy máu đầm đìa, ả lại còn chậc chậc than thở.
Cái đó, là một trái tim!
Là…
Là tim của Thiên Sắc!
Hóa ra vừa rồi Yêu Kiêu Quân ôm Thiên Sắc vào lòng là vì tay ả đang cắm trong lồng ngực của Thiên Sắc. Mà lúc ả làm theo yêu cầu của Thanh Huyền buông Thiên Sắc ra cũng đã tiện tay moi tim của Thiên Sắc.
Một cảm giác đau đớn chưa bao giờ trải qua.
Cảm giác này giống như người bị đao chém làm đôi, trước mắt tối sầm, toàn bộ hồn phách bị bứt ra khỏi cơ thể, kiểu đau đớn này như dính chặt vào hồn phách, như hình với bóng không thể chia lìa. Thiên Sắc nhắm chặt mắt lại, cảm thấy nơi nào đó trên cơ thể trống rỗng, thiếu hụt thứ gì đó, thân thể như rơi xuống hầm băng dưới mười tám tầng địa ngục, xương cốt và máu thịt đông lại khiến máu cả người nàng biến thành băng tuyết vạn năm, cuối cùng cái lạnh lan ra ngoài như một khối băng lớn giam cầm cơ thể.
Nàng không xác định được mình có còn hơi thở, mạch và tim có còn đập hay không…
Đúng rồi, tim đập, tim của nàng!
Hình như tim của nàng đã mất?
“Ta có thể cho nàng, chỉ có trái tim này.”
Giọng nói quen thuộc nhẹ nhàng thủ thỉ bên tai nàng một câu không đầu không đuôi, ngay sau đó, nàng có cảm giác phần thiếu hụt trong cơ thể như được thứ gì đó rất dịu dàng từ từ lấp đầy, cuối cùng trở nên trọn vẹn, như chưa từng khiếm khuyết. Sau đó, phần bổ sung ấy như chứa ánh mặt trời và nhiệt độ ấm áp, lặng lẽ len lỏi khắp nơi, huyết mạch sắp đóng băng cũng cảm nhận được sự ấm áp kia, giống dòng suối róc rách sống lại khi đông qua xuân đến, tiếp tục xuôi dòng. Cảm giác đau đớn ngày càng mờ nhạt, xa dần, toàn bộ thân thể không còn nặng nề như trước, nhẹ nhàng như cánh chim, bay chầm chậm trong gió, khiến nàng thoải mái chìm dần vào giấc ngủ sâu.
Đôi tay dịu dàng, vòng ôm ấp áp ấy chưa từng buông nàng ra một khoảnh khắc nào.
******
Không biết bao lâu sau, Thiên Sắc mới từ từ tỉnh lại trong giấc mơ hỗn loạn.
Nàng mở mắt ra, thứ đầu tiên nhìn thấy là khuôn mặt Thanh Huyền.
Đôi mắt Thanh Huyền nhắm chặt, hàng lông mi khẽ rung rung giống thường ngày, dường như hắn vô cùng mệt mỏi, chìm vào giấc ngủ sâu, nhưng cánh tay vẫn ôm chặt nàng vào lòng, hệt như đang ôm báu vật. Thiên Sắc thử cử động ngón tay, phát hiện sức lực dần phục hồi lại.
Nhìn xung quanh, không hề thấy Yêu Kiêu Quân và Ôn thú, chỉ có Chu Ngưng ngồi như tê liệt cách đó không xa, đôi mắt đăm đăm, ngây ra như phỗng.
Xem ra, Yêu Kiêu Quân đã bị Thanh Huyền đánh cho bỏ trốn mất dạng… Không biết Thanh Huyền làm thế nào để đánh bại Yêu Kiêu Quân… Mà thôi, tìm hiểu làm gì…Xưa nay trên người hắn không thiếu chuyện không thể giải thích nổi… Mặc kệ thế nào, chỉ cần hắn không sao là tốt rồi…
…Chỉ cần hắn không sao là tốt rồi…
Thiên Sắc khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhắm mắt lại, hơi nghiêng gò má từ từ tới gần mặt Thanh Huyền, chợt phát hiện —
Thanh Huyền không hề thở!
Như sét đánh ngang tai, nàng vùng ra khỏi đôi tay hắn, đứng dậy, thân thể Thanh Huyền vốn là ngồi dưới đất, không còn ôm nàng trong lòng liền mất cân bằng, từ từ nghiêng sang một bên. Lúc này, Thiên Sắc mới phát hiện, ngực áo Thanh Huyền rất hỗn độn, không thể giấu được vết thương hung ác giống vết răng thú bên dưới.
Bàn tay run rẩy, nàng kéo quần áo của hắn ra —
Tim của hắn, không còn nằm trong lồng ngực!
Khoảnh khắc này, Thiên Sắc cảm thấy như ngừng thở, ngay cả tim cũng như ngừng dập, chỉ ngơ ngác đứng đó, một lúc lâu thật lâu sau mới bừng tỉnh.
Chuyện này là sao?
Rốt cuộc là đã xảy ra